Chương 8

Hắn lấy ra túi tiền mà Viên Y Uyển đã dúi cho mình lúc ban ngày định đuổi theo nàng, gom đủ tiền để sắm cho phụ thân nàng một cỗ quan tài chất lượng không tồi.

Hai người từ tiệm quan tài đi ra, lại đi sắm sửa bài vị, tiêu hết sạch số tiền trên người không còn một xu. Tân Ly Ly có chút hoảng hốt, mãi đến khi bụng sôi ùng ục, nàng mới bị kéo về với thực tại là mình đang đói. Nàng ôm bụng, lúc này mới muộn màng nhận ra, đói quá.

Sớm biết vậy lúc nãy đã để dành lại hai đồng. Nàng ngước cổ nhìn Tư Mã Hữu An, dùng giọng điệu an ủi nói: "Đừng sợ, đợi chúng ta về đến nhà là có đồ ăn ngay thôi."

Tư Mã Hữu An không thèm để ý đến nàng, mà đi trước, quay lại tiệm quan tài. Lão bản đã đóng gói quan tài xong, hai người họ có thể quá giang xe bò để về.

Hắn nhẹ nhàng nhảy một lên xe bò với một động tác nhanh gọn dứt khoát, hoàn toàn không tương xứng với độ tuổi và vẻ ngoài đáng yêu của mình.

Chỉ còn lại Tân Ly Ly đang phải dùng cả tay chân, loay hoay khổ sở bám vào thành xe mà không sao trèo lên được.

Đôi chân ngắn cũn của nàng khua khoắng giữa không trung, không cẩn thận động đến vết thương liền đau đến hít vào một hơi, khiến cho người đánh xe đứng xem bên cạnh không khỏi bật cười.

Nàng cũng không để ý, còn cười hề hề thân thiện với người ta.

Đùa chắc, xe bò là của người ta, lỡ họ không muốn chở nữa thì chẳng lẽ nàng phải lê cái chân đau này leo núi sao.

Thế nhưng, trong mắt Tư Mã Hữu An, đó là biểu hiện của một kẻ ngốc đến không thể ngốc hơn. Hắn thậm chí còn hoài nghi liệu suy đoán của mình có đúng hay không, nhưng tay lại nhanh hơn não một bước, đã vươn ra từ lúc nào.

Tân Ly Ly thấy bàn tay chìa ra trước mặt, trong lòng cảm động đến rối tinh rối mù. Phản diện chưa hắc hóa quả nhiên là người tốt mà! Không một chút do dự, nàng nắm ngay lấy tay hắn, mượn lực trèo lên xe.

Xe bò chậm rãi lăn bánh, Tư Mã Hữu An ngẩng đầu nhìn trời, mấy ngón tay khẽ gõ nhẹ vài cái rồi hạ xuống. Thời gian họ mua quan tài và những thứ khác không nhiều, xe bò lại nhanh hơn đi bộ, chắc chắn sẽ không bị dính mưa.

Khi xe vượt qua đỉnh núi, nhà đã ở ngay trước mắt.

Tân Ly Ly ôm tấm bài vị, co người thành một cục bên cạnh Tư Mã Hữu An. Gần đến nhà, lòng không khỏi dâng lên một cảm giác bồi hồi, thấp thỏm.

Tiếng sóng vỗ vào bờ hồ dần dần lọt vào tai, trong không khí tràn ngập mùi mằn mặn ẩm ướt.

Phụ thân của Ly Ly, Tân Tử Bá, sau này đã dời nhà đến một làng chài nhỏ ven hồ, nguyên do là năm đó mẫu thân nàng muốn ngắm hồ. Sau khi hai người tiễn đưa bà, họ bèn ở lại đó, không hề quay về Tân gia.

Đi xuyên qua làng chài nhỏ để về nhà. Từ xa đã thấy một đám đông đang cãi vã ầm ĩ, chẳng phải là ở ngay trước cửa nhà Tân Ly Ly hay sao?

Dân làng hiếu kỳ đã vây quanh thành vòng trong vòng ngoài.

Người đánh xe lớn tiếng quát: “Nhường đường, nhường đường.”

Mọi người nhận ra Tân Ly Ly trên chiếc xe bò, những ánh mắt thương hại và trắc ẩn lập tức như những mũi tên sắc bén bắn về phía nàng.

Tân Ly Ly không dám chớp mắt, chỉ biết ôm chặt tấm bài vị hơn nữa.

Khi đã vào được vòng trong, cuối cùng nàng cũng nghe rõ được họ đang cãi vã chuyện gì.

Thúc phụ của Tân gia vai u thịt bắp, vẻ mặt hung tợn như muốn đánh người, phì một bãi nước bọt xuống đất rồi lớn tiếng chửi rủa: “Đồ con lợn(2)! Ngươi nói ngươi là tòng mẫu (dì) của Ly Ly thì cứ cho là vậy đi. Nhưng kể cả thế, ngươi cũng không thể ngăn chúng ta lấy đồ, cả nhà chúng ta nuôi Tân Tử Bá ăn học, bây giờ lấy chút đồ của nó thì đã sao!”

Muội muội của ông ta cũng nói hùa theo: “Đúng vậy, không biết ở đâu ra một ranh con, cứ đòi xen vào chuyện của Tân gia chúng ta, có biết xấu hổ không!”

Viên Y Uyển mặc cho họ chửi mắng, vẫn vững vàng ngồi ngay ở cửa nhà Tân gia. Vẻ ngoài của nàng trông hiền dịu, ôn hòa, nhưng lời nói lại cứng rắn vô cùng: "Trước khi Ly Ly trở về, không ai được phép lấy bất cứ thứ gì trong nhà nó. Nếu các ngươi muốn vào, ta sẽ đập đầu chết ngay tại đây."

Không biết kẻ nào xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, hét lên một tiếng: “Ly Ly về rồi kìa.”

Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về gương mặt nhỏ nhắn, trắng bệch của Tân Ly Ly.

Tác giả có lời muốn nói:

Bối cảnh của truyện này phỏng theo thời kỳ Ngụy Tấn, nhưng vì thiết lập là xuyên không vào truyện nên tôi đã tự thêm vào rất nhiều tình tiết riêng, đến lúc đó tôi sẽ giải thích với mọi người trong phần lời tác giả.

P/s: Nam chính trọng sinh, nữ chính xuyên không nhé, không phải là Tân Ly Ly ban đầu đâu.

(2) 豚 (Đồn) có nghĩa là lợn, một từ chửi rủa, sỉ nhục nặng nề. 从母 (Tòng mẫu) = Dì.