Chương 7

Tư Mã Hữu An cẩn thận tránh đi vết thương trên bắp chân nàng. Hắn vốn tưởng cõng nàng sẽ rất vất vả, dù sao thì bây giờ hắn cũng mới tám tuổi, nào ngờ nàng lại nhẹ hệt như một chú mèo con.

Hơi thở đều đều, mềm mại của nàng dần hạ thấp xuống, cái đầu nhỏ nghiêng đi rồi gục hẳn vào hõm cổ của hắn. Đôi mắt nàng nửa nhắm nửa mở, buồn ngủ đến độ ngáp liên tục.

Đợi đến khi nàng ngủ thϊếp đi, Tư Mã Hữu An mới cúi đầu nhìn xuống gò má ửng hồng một cách khác thường của nàng.

Nàng lại có thể ngủ ngon lành như vậy, không hỏi hắn là ai đã dám đi theo, dáng vẻ trông cứ như thể đã biết rõ thân phận của hắn rồi.

Ánh mắt hắn trầm xuống. Tân Ly Ly, lẽ nào... cũng cùng hắn quay trở về rồi?

Đi được chừng một dặm đường, cuối cùng họ cũng nhìn thấy cổng thành của huyện Kinh Khẩu.

Một bức tường thành cổ kính, mộc mạc làm từ đất và gỗ hiện ra trước mắt Tân Ly Ly.

Đó không phải là kiểu kết cấu gạch vữa thường thấy trong những bộ phim truyền hình ở hậu thế, mà là một bức tường thành được đắp nên từ thứ đất sét vàng dày dặn, trông vô cùng vững chãi.

Bề mặt tường thành lồi lõm, không bằng phẳng. Gió thổi qua, dường như có những vụn đất vàng bị bào mòn rơi xuống. Nó trầm mặc đứng sừng sững nơi đây, như đang kể cho họ nghe về những thăng trầm đã trải qua.

Nàng thẳng người dậy, đôi mắt vốn đang híp lại thành một đường chỉ bỗng mở to vì cảnh vật khác thường. Người vốn đang mơ màng ngủ gật bỗng nhiên bừng tỉnh.

Nàng thực sự xuyên không rồi!

Huyện Kinh Khẩu không thể nào sầm uất bằng Lạc Dương. Sau khi vào thành, thứ hiện ra trước mắt những ngôi nhà thấp lụp xụp được xây bằng đất và gỗ hai bên đường.

Dưới chân không phải là con đường nhựa quen thuộc, mà là con đường đất kéo dài đến tận phương xa.

Người đi đường kề vai sát cánh, nói chuyện bằng một thứ phương ngữ khó hiểu.

Tư Mã Hữu An khẽ nghiêng đầu liền thấy nàng đang yên lặng ngồi thẳng dậy quan sát, vẻ mặt vừa như trăm mối cảm xúc ngổn ngang, lại vừa như xúc động đến không nói nên lời.

Hắn cụp mắt xuống, hàng mi dài cong vυ"t đổ xuống một bóng râm nhỏ.

Hai người không nhìn ngắm cảnh trong thành nhiều mà vội vàng tìm đại phu trong thành.

Tiểu Tân Ly Ly ngày trước thường đến đây bốc thuốc cho phụ thân nên rất quen đường thuộc lối, vì vậy Tân Ly Ly liền chỉ dẫn cho Tư Mã Hữu An đi về phía y quán.

Nàng còn nhớ ra thời này người ta không gọi là “đại phu”, mà đều gọi người hành y là “y giả”.

May mà nàng đã kịp nghĩ lại, nếu không đã thuận miệng gọi sai rồi.

Nàng luôn cảm thấy ánh mắt Tư Mã Hữu An nhìn mình không giống một đứa trẻ tám tuổi, rất đáng để suy ngẫm. Dù sao đi nữa hắn cũng là một phản diện tương lai, tốt nhất là không nên để lộ sơ hở trước mặt hắn.

Vì thế, việc tìm y giả là bắt buộc. Nàng còn phải thể hiện sự cấp thiết muốn mời y giả đến xem bệnh cho phụ thân.

Trong lúc đó, nàng còn phải dùng lời lẽ vòng vo để báo cho y giả biết rằng phụ thân nàng thực chất đã qua đời, không cần phải đến tận nhà khám bệnh nữa.

Quả nhiên sau khi hỏi han xong, vị y giả liền tỏ ra vô cùng thương cảm cho Tân Ly Ly, đoán rằng phụ thân nàng e là đã qua đời từ nửa đêm hôm qua.

Sau khi băng bó lại vết thương cho nàng bèn gọi riêng Tư Mã Hữu An ra ngoài.

"Ngươi đi cùng nha đầu này tới đây, có phải là huynh trưởng của tiểu nha đầu này không? Ngươi dẫn nàng đi, ra khỏi y quán cứ đi thẳng về phía tây, đi gần đến cuối thành sẽ thấy một tiệm quan tài. Đến đó đặt cho phụ thân của nha đầu kia một cỗ quan tài đi."

Tư Mã Hữu An đã nghe hiểu ý. Thấy Tân Ly Ly vẫn muốn gọi y giả về xem thử, hắn đành phải miễn cưỡng cõng nàng trên lưng, đi một mạch đến tiệm quan tài.

May mà lúc tiểu Tân Ly Ly chạy ra khỏi nhà còn biết mang theo túi tiền, nếu không e rằng ngay cả một cỗ quan tài cũng không lo nổi cho phụ thân.

Lũ lang sói của Tân gia kia sao có thể đưa tiền cho nàng chứ.

Người chết là lớn nhất, dẫu cho phụ thân của tiểu Tân Ly Ly không phải là phụ thân ruột thịt của nàng, nàng cũng không muốn ông phải ra đi một cách sơ sài.

Thế nhưng, vì chữa bệnh cho ông mà tiền bạc trong nhà đã tiêu gần hết, số tiền trong tay nàng bây giờ chỉ đủ để sắm một cỗ quan tài mỏng manh.

Nàng siết chặt túi tiền, vành mắt bất giác đỏ hoe. Cảnh tượng ấy tựa như khoảnh khắc ở hiện đại, nàng khóc thương tiễn đưa cha mẹ mình.

Một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương bao trùm khắp cơ thể.

Bỗng nhiên, một bàn tay đưa ra trước mặt nàng, trong lòng bàn tay ấy là một túi tiền khác đang lặng lẽ nằm yên, tựa như giữa ngày đông giá rét có người nhóm lên cho nàng một ngọn lửa ấm áp.

Tân Ly Ly lấy mu bàn tay lau nước mắt, rồi kiên định nói với Tư Mã Hữu An: “Đa tạ, sau này ta nhất định sẽ trả lại tiền cho ngươi.”

Tư Mã Hữu An chỉ gật đầu một cách lạnh đạm. Hắn đã hứa với Viên Y Uyển là sẽ đưa nàng về an toàn. Hơn nữa, dù trong lòng có nghi ngờ nàng đến đâu cũng sẽ không vào lúc này mà tính toán với một đứa trẻ năm tuổi.