Tân Ly Ly quả thực là lửa giận ngút trời, thậm chí khi nhớ lại nam nhân gầy gò trên giường bệnh, nàng không kìm được mà vành mắt đỏ hoe. Nhà họ Tân sao dám, sao họ dám!
Phụ thân của tiểu Tân Ly Ly có điểm nào phụ bạc Tân gia chứ?
Xuất thân từ hàn môn nên con đường học vấn của ông vốn đã gian nan, khi được gia tộc chu cấp ăn học thành tài, ông chưa một khắc nào quên đi gốc gác của mình.
Ông tận tình làm môn khách cho gia tộc, tìm cách giảm nhẹ tô thuế cho tộc, còn tự mình dạy vỡ lòng cho hài tử trong tộc.
Thế nhưng bọn họ đã làm gì? Từng người một bám riết lấy Tân Tử Bá mà hút máu, dùng ân tình khi xưa để uy hϊếp ông.
Khi ông cưới mẫu thân nàng, một người xuất thân từ danh gia vọng tộc, họ tưởng ông sẽ một bước lên mây nên trăm phương ngàn kế lấy lòng.
Nhưng rồi khi mẫu thân nàng vì quyết tâm ở bên ông mà bị gia tộc ruồng bỏ, bọn họ lại lập tức lật mặt, chỉ hận không thể tránh ông thật xa để khỏi dính vào thị phi.
Đã vậy, họ còn chê bai mẫu thân nàng xuất thân khuê các, chân yếu tay mềm, không biết đến việc đồng áng. Thêm vào đó, họ lại bất mãn ra mặt vì tiểu Tân Ly Ly là con gái, cho rằng nàng không thể nối dõi tông đường, bèn xúi giục phụ thân bỏ mẫu thân nàng.
Sau khi sinh hạ tiểu Tân Ly Ly, thân thể mẫu thân nàng đã hao mòn sinh khí. Vì muốn thê tử được an lòng, phụ thân nàng bèn quyết định dọn ra ở riêng.
Tiếc thay, hồng nhan bạc mệnh, mẫu thân nàng cũng chỉ sống được thêm hai năm ngắn ngủi.
Sau khi bà qua đời, sức khỏe của phụ thân cũng ngày một sa sút, nhưng ông vẫn gắng gượng một mình chăm sóc Ly Ly. Thế nhưng bao nỗi ưu phiền cùng gánh nặng đè trĩu hai vai khiến bệnh tình của ông ngày một trầm trọng, đến nỗi thân không thể xuống giường được nữa.
Vốn cũng không trông mong người của Tân gia sẽ đến giúp đỡ chăm sóc, tiểu Tân Ly Ly mới năm tuổi đã ngày ngày tự mình đút cơm đút thuốc cho phụ thân.
Nhưng làm sao họ có thể, làm sao họ có thể nhẫn tâm đến vậy?
Khi phụ thân nàng bệnh nặng mà qua đời, còn lừa gạt nàng, bảo nàng mau đi tìm đại phu về chữa bệnh cho phụ thân!
Vô sỉ! Quá đáng!
Lừa một tiểu hài tử chỉ mới năm tuổi phải vượt núi băng đèo vào huyện thành tìm đại phu.
Thật đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết!
Bọn họ muốn lợi dụng khoảng thời gian này để cướp đoạt tài sản nhà nàng!
Nhưng phụ thân nàng đã qua đời rồi a!
Lúc này đáng lẽ phải để hài tử tiễn đưa phụ thân mình đoạn đường cuối cùng, vậy mà họ lại dám đứng trước linh cữu của phụ thân để lừa nàng, chẳng lẽ chúng không sợ nửa đêm oan hồn của phụ thân nàng sẽ tìm đến tận cửa đòi mạng hay sao!
Tư Mã Hữu An vẫn luôn bình tĩnh quan sát Tân Ly Ly. Hắn chỉ thấy nàng dường như bị sự xuất hiện đột ngột của hắn dọa cho giật mình, sau đó không biết nghĩ đến điều gì mà biểu cảm trên mặt vô cùng đặc sắc, đầu tiên là sợ hãi, kế đến là thương tiếc, cuối cùng nắm chặt đôi tay nhỏ, tức giận đến toàn thân run rẩy.
Thật tức chết nàng mà!
Tân Ly Ly nhìn về phía ngọn núi xa xa, chỉ hận không thể mọc thêm đôi cánh để bay qua đó.
Nhưng nàng không thể!
Tiểu Tân Ly Ly vừa khóc vừa chạy mãi mới qua được một đỉnh núi, đã mất cả một buổi sáng. Bây giờ nàng quay về, với đôi chân đã bị thương này thì đến tối cũng chỉ có thể ngủ lại trong rừng, ai biết được liệu có độc trùng mãnh thú nào xuất hiện không.
Bình tĩnh, không vội, không giận. Cứ đợi nàng trở về, bọn họ chỉ cần lấy đi một xu một hào từ nhà nàng, nàng nhất định sẽ khiến họ phải trả lại cả vốn lẫn lời!
Nhìn sắc trời một lát, Tư Mã Hữu An lật cổ tay, lòng bàn tay hướng lên trời.
Hắn chụm ngón giữa và ngón cái lại tạo thành hình một chiếc đỉnh nhỏ, sau đó những ngón tay lần lượt bấm vào ngón cái với tốc độ càng lúc càng nhanh.
Gần như ngay tức thì, hắn thu tay lại.
Bầu trời xanh biếc không một gợn mây, nhưng chỉ ba canh giờ nữa thôi một trận mưa lớn sẽ ập xuống.
Họ không thể chần chừ thêm được nữa.
Hắn khẽ nhíu mày, một lúc lâu sau mới quyết định, ngồi xổm xuống trước mặt Tân Ly Ly, ra hiệu cho nàng trèo lên.
Hơi thở của Tân Ly Ly khựng lại, rồi đôi mắt chợt sáng rực lên. Nàng bổ nhào lên tấm lưng không mấy rộng lớn của Tư Mã Hữu An.
Được tiểu phản diện đoàn tử ngọc tuyết(1) này cõng trên lưng, Tân Ly Ly, lại cảm thấy mình sống lại rồi!
Quả nhiên, tiểu phản diện lúc này vẫn còn mềm mại đáng yêu.
(1)"Đoàn tử ngọc tuyết" (玉雪团子) là một cách gọi thân mật, đáng yêu, ý chỉ người có dáng vẻ trắng trẻo, mềm mại, bụ bẫm như viên bánh trôi làm từ tuyết và ngọc.