Tuy nhiên, chàng lại sinh vào ngày mùng năm tháng năm.
Nếu ở thời hiện đại, mùng năm tháng năm - Tết Đoan Ngọ là một ngày lễ long trọng thì ở cổ đại mùng năm tháng năm lại bị coi là ngày tượng trưng cho điềm xấu, là “ác tiết”.
Vào ngày này, mọi người phải dọn dẹp nhà cửa cẩn thận để xua đuổi tà ma ra khỏi nhà. Trong bối cảnh một triều đại phong kiến như vậy, nếu Tư Mã Hữu An không có một mẫu thân quyền thế, chỉ sợ ngay ngày sinh ra đã bị dìm chết.
Đây lại chỉ là một lý do nhỏ thúc đẩy Tư Mã Hữu An trở nên hắc hóa.
Khi lớn lên, mọi người phát hiện đến ba tuổi chàng vẫn không biết nói. Chàng là một người câm. Một người câm làm sao có thể là đích trưởng tử của Hoàn gia họ? Mà vốn dĩ phụ thân đã không yêu thích mẫu thân chàng, nên liên lụy cũng không thích chàng.
Vào ngày sinh nhật ba tuổi của chàng, phụ thân chàng mang theo bạch nguyệt quang mà ông ta nuôi bên ngoài cùng nhi tử của ả là Hoàn Chi Phàm về nhà.
Mẫu thân chàng dĩ nhiên cùng phụ thân một phen cãi vã kịch liệt. Huống hồ bà ấy lại là công chúa đương triều, ai cho ông ta cái quyền được nạp thϊếp lại còn giấu diếm suốt ba năm. Mà tệ hơn là thứ tử này lại chỉ kém chàng có hai tháng tuổi.
Công chúa không nuốt trôi được cục tức này liền hạ lệnh muốn đánh chết ả bạch nguyệt quang kia.
Phụ thân chàng dĩ nhiên không đồng ý, mà người Hoàn gia đương nhiên sẽ đứng về phía huyết mạch của họ vì vậy chúng ép công chúa phải chấp nhận Hoàn Chi Phàm.
Công chúa làm sao chịu nổi, vì vậy bà cùng ả bạch nguyệt quang kia bắt đầu một loạt trạch đấu. Bà khinh thường Hoàn Chi Phàm, tự nhiên sẽ không để hắn vào mắt.
Nhưng đứng ở góc độ của Hoàn Chi Phàm trong truyện, bản thân hắn và mẫu thân là vì công chúa mà mấy lần suýt chết.
Nam chính trong sách làm sao chịu thua dưới tay công chúa được. Hắn tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã thông tuệ, giả bệnh để vu oan cho công chúa, quả nhiên khiến phụ thân cùng công chúa đại chiến một trận.
Mà Tư Mã Hữu An lúc ấy còn nhỏ đang trốn dưới gầm giường của mẫu thân. Chàng vốn định cho mẫu thân một niềm vui bất ngờ, muốn nói cho bà ấy biết chàng có thể nói chuyện, chàng không phải là tiểu ách nhân.
Nhưng chính ngày hôm đó, chàng đã tận mắt chứng kiến phụ thân mình lỡ tay siết cổ mẫu thân chàng đến chết. Khi ấy chàng mới chỉ là một hài tử năm tuổi.
Từ đó về sau, chàng không hề mở miệng một lần nào nữa và bắt đầu bước chân vào con đường hắc hóa.
Tân Ly Ly thở dài, thầm nghĩ, đổi lại là ai mà không trở nên tà ác cơ chứ?
Trong sách Hoàn Chi Phàm kia là đứa con của vận mệnh, nên tất cả những ai đối đầu với hắn đều bị coi là phản diện.
Nhưng đây là thời cổ đại, lại là thời cổ đại mà sự phân biệt đích - thứ vô cùng rõ ràng.
Thân phận thứ tử vốn không thể nào được hưởng toàn bộ đãi ngộ như đích tử. Muốn nổi bật hơn người, quả thực phải bỏ ra nhiều nỗ lực hơn kẻ khác.
Nhưng Hoàn Chi Phàm hắn căm ghét Tư Mã Hữu An thì thật là sai trái.
Cũng không xem lại mẫu thân hắn là ai, chẳng qua chỉ là một cơ thϊếp. Mẫu thân người ta đường đường chính chính là thê tử được cưới hỏi rõ ràng, lại còn là công chúa đương triều!
Ngay cả ở thời hiện đại thì đây cũng là trường hợp tiểu tam dẫn con riêng vênh váo đến tận cửa, con riêng lại còn muốn chiếm đoạt gia sản. Chuyện này mà truyền ra ngoài, mẹ con nhà đó hẳn sẽ bị miệng đời nhấn chìm.
Hừ!
Nhưng những đau khổ của Tư Mã Hữu An chỉ mới bắt đầu.
Không còn mẫu thân che chở, đứa trẻ nhỏ bé ấy vì ngày sinh không tốt mà chẳng được Hoàn gia yêu mến.
Năm lên tám tuổi, tiểu thϊếp bạch nguyệt quang kia đã mua chuộc người hầu cận bên cạnh chàng, muốn tiêu diệt chàng. Nhưng người hầu đó không nỡ, bèn đem bán chàng đi.
May mà chàng thông minh, kịp thời trốn thoát.
Chàng không dám về nhà nữa, bèn một mình xuôi về phương Nam. May mắn gặp được Viên Y Uyển vừa từ xứ man di trở về, được nàng cưu mang chăm sóc một thời gian.
Đáng tiếc ngày vui ngắn ngủi, Viên Y Uyển mất sớm, để lại chàng một mình bơ vơ giữa nhân gian nếm trải đủ mọi khổ cực. Đợi đến khi cửu cửu là hoàng đế điên tìm được, thì trái tim chàng đã chai sạn đến đen tối.
Từ lúc ấy vai phản diện chính thức xuất hiện.