Chương 3

Cách xa thành Lạc Dương, tại chân một ngọn núi thuộc huyện Kinh Khẩu có một thân hình bé nhỏ đang dùng bàn tay ôm lấy đầu mình, miệng thì không ngừng kêu lên đau đớn.

Nước mắt sinh lý trào ra từ khóe mắt nàng. Nhưng khi nhìn rõ tay chân nhỏ nhắn của mình lúc này thì những giọt nước mắt ấy liền tuôn rơi thành dòng thật sự.

Nghĩ mà xem, nàng Tân Ly Ly ở kiếp trước, sau bao năm đèn sách mới tốt nghiệp xong đại học. Nàng còn định bụng mở một quán ăn để phát huy trù nghệ của mình rồi kiếm tiền mua nhà, bước lên con đường đời tươi sáng.

Nhưng lại bị mấy người dì ép đi thi tuyển công chức. Ai ngờ chỉ vì một phen thức đêm ôn bài mà hồn lìa khỏi xác, xuyên đến nơi này!

Tân Ly Ly vì sự thức đêm của mình mà nhỏ lệ hối hận.

Ngoài đầu ra, chân cũng rất đau. Lau khô nước mắt, nàng đưa tay sờ đến chỗ đau nhói kia. Bắp chân phải có một vết thương dài chừng mười phân. Thân thể này rõ ràng là của một đứa trẻ, vết thương như vậy trông lại càng thêm dữ tợn.

Nàng ấn nhẹ lên ống chân, may mà xương cốt không sao. Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì nghe thấy tiếng sột soạt từ phía sau truyền đến, tức thì đến mắt cũng không dám chớp.

Có thứ gì đó phía sau ngày càng tiến gần, nàng cẩn thận từ từ rút tay khỏi đùi, nắm chặt một nắm đất bùn.

Đợi đến khi thứ đó tới ngay trên đỉnh đầu mình, nàng liền xoay người ném nắm đất về phía đó, còn bản thân thì dùng cái chân lành lặn còn lại đá về phía sau.

Nàng liên tục đá, đến khi nhìn rõ người phía sau mình thì xấu hổ dừng lại.

Đứng sau nàng là một cậu bé chừng tám chín tuổi, ống tay áo che trước mặt dính đầy bùn đất. Tay còn lại cầm một nắm cỏ vừa mới hái, hình như là thảo dược?

Càng nghĩ càng xấu hổ, Tân Ly Ly thầm nghĩ, mình đây là lấy oán trả ơn rồi. Cậu bé này rõ ràng là thấy nàng bị thương nên đi hái thuốc về cho nàng.

Cậu bé buông tay áo xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía nàng, khiến Tân Ly Ly cảm thấy da đầu tê dại.

Không đợi nàng kịp nghi ngờ tại sao một hài tử lại có ánh mắt như vậy thì cậu đã đưa bàn tay cầm thảo dược về phía nàng.

Tân Ly Ly ngắm gương mặt tựa ngọc của cậu, cố gắng gượng cười nói: “Là cho ta sao? Vừa rồi thật sự xin lỗi, ta cứ ngỡ là mãnh thú gì đó.”

Cậu bé gật đầu, ý bảo mình đã biết. Cậu không chút để ý chỉ vào cổ họng mình, lại đưa tay cầm thảo dược tới trước thêm chút nữa, cuối cùng chỉ vào miệng mình.

Chuỗi hành động này của cậu, Tân Ly Ly đã hiểu ra. Đứa trẻ này không nói được, là một tiểu ách nhân (đứa trẻ câm).

Không nói được! Đáng yêu như ngọc tuyết! Lạnh lùng mà thông tuệ! Giống hệt nhân vật phản diện trong một cuốn sách nàng từng đọc!

Tân Ly Ly ngẩn người nhận lấy thảo dược, cho vào miệng nhai nát, rồi nhổ ra đắp lên vết thương ở đùi.

Vì vết thương dính bùn đất nên nàng bèn đắp sơ một lớp thảo dược mỏng lên trước, đợi một lát rồi gạt đi.

Thảo dược dính máu loãng cùng bùn đất rơi xuống, nàng lại nhai một nắm mới đắp lên.

Chỉ có những hành động máy móc này mới có thể che giấu sự hoảng loạn của nàng. Thân thể mà nàng xuyên vào mới năm tuổi, những gì nhớ được thực sự có hạn. Vừa rồi vì quá căng thẳng, nàng còn không nhận ra tên của thân thể này cũng là Tân Ly Ly.

Nàng đâu phải xuyên không về cổ đại đơn thuần mà là xuyên vào một cuốn sách!

Dùng một người câm không nói được làm nhân vật phản diện, sách như vậy quả thực hiếm có vô cùng. Huống hồ bên trong còn có một nữ phụ trùng tên với nàng, muốn không nhớ kỹ cũng khó.

Cuốn sách đó là một bộ truyện đại nam chủ không mấy nổi bật, tên là 《Thứ Tử Thiên Hạ》, lấy cuộc tranh đấu giữa đích tử và thứ tử làm khởi đầu để mở ra câu chuyện.

Nhân vật phản diện Tư Mã Hữu An chính là người huynh trưởng đích xuất mà nam chính Hoàn Chi Phàm ganh ghét cả đời.

Mẫu thân của Tư Mã Hữu An là công chúa đương triều, lại là tỷ tỷ ruột của đương kim thiên tử, địa vị tôn quý khôn tả. Phụ thân chàng là người của Hoàn thị, một trong tứ đại gia tộc quyền thế ngút trời.

Có thể nói, Tư Mã Hữu An sinh ra đã ngậm thìa vàng.