Chương 21

Trong sân nhỏ nhà họ Tân, treo đầy xiêm y đã giặt sạch. ĐĐây đều là đồ người khác mang đến nhờ Viên Y Uyển giặt, xem như là chiếu cố nàng, cho nàng một công việc mưu sinh.

Nàng cũng không kén chọn, cười tươi nhận lấy, không có chút kiêu ngạo nào của một đích nữ thế gia đại tộc ngày trước.

Bà cúi đầu, vẻ mặt không hề có nét bi thương sầu khổ. Những lọn tóc mai bên má theo động tác giặt giũ của nàng, nhẹ nhàng dán vào má, rồi lại tinh nghịch rời đi, ngưa ngứa, giống như cảm giác khi Tân Ly Ly sáng sớm ra cửa gọi nàng một tiếng “tòng mẫu” thật mềm mại.

Gia môn bị hủy diệt, lưu lạc thành bùn, làm những công việc lao khổ cũng không thể làm cong tấm lưng của nàng. Nàng vò xiêm y từng chút một, những ngón tay ngâm trong làn nước lạnh buốt đã đỏ ửng cả lên.

Bên ngoài cửa, lũ trẻ trong thôn lần lượt chạy về, tiếng ríu rít thật náo nhiệt, loáng thoáng nghe thấy những từ như "nữ lang nhà họ Tân", "thằng câm nhỏ".

Lòng nàng thắt lại, buông xiêm y trong tay xuống, vừa mở cửa viện ra thì tầm mắt liền ngưng tụ.

Đứa trẻ sáng sớm còn tung tăng đeo chiếc giỏ cỏ nhỏ, bây giờ lại đang yếu ớt nằm gục trên vai Tư Mã Hữu An. Nhìn kỹ hơn, mặt con bé đầy máu, trên cánh tay đang vòng qua cổ Tư Mã Hữu An còn hằn một dấu tát đỏ sưng.

“Ly Ly, đây là làm sao vậy?”

Tân Ly Ly bị tiếng gọi này làm cho giật mình, lập tức ngẩng đầu dậy khỏi vai Tư Mã Hữu An, ấp úng, lí nhí nói: “Tòng mẫu, Ly Ly... đánh nhau với người ta ạ.”

Tay Viên Y Uyển run lên, những vệt nước chưa lau khô trên tay theo đầu ngón tay nàng trượt xuống đất, vương thành một vệt không theo hình thù nào.

Nàng ra hiệu cho hai đứa trẻ vào nhà, “rầm” một tiếng đóng cửa viện lại, xoay người hỏi: “Tại sao đánh nhau, đánh nhau với ai?”

Tân Ly Ly vừa thấy tình thế không ổn, vội vàng trượt xuống khỏi người Tư Mã Hữu An. Động tác quá vội vàng còn chạm phải vết thương, nàng liền nhăn mặt xuýt xoa. Vẫn là Tư Mã Hữu An đỡ nàng một cái mới đứng vững được.

Nàng tự biết mình đuối lý nên nép nửa người sau lưng Tư Mã Hữu An. Chỉ cần đặt mình vào vị trí của bậc phụ huynh khi thấy đứa con mình sáng sớm vừa thay cho bộ xiêm y mới, kết quả chưa đầy hai tiếng sau đã lăn lộn một thân bùn đất bên ngoài, tiện thể còn làm một trận ra trò, là có thể biết Viên Y Uyển bây giờ tức giận đến mức nào.

Nàng vội vàng giải thích: “Sáng nay Ly Ly ra bờ hồ nhặt cá, nhặt xong thì có ba đứa trẻ hư muốn cướp cá của con. Bọn chúng còn nói lời khó nghe, nói tòng mẫu là quả phụ, mắng phụ thân là phế vật, còn bắt con chui qua háng bọn chúng, nói không chui sẽ đánh con, rồi còn dọa sẽ mách tòng mẫu để tòng mẫu vứt bỏ con. Con tức quá nên mới đánh nhau với chúng.”

Tư Mã Hữu An nghe vậy liền cúi đầu nhìn nàng. Bọn chúng không phải còn mắng hắn là thằng câm nhỏ sao, tại sao nàng không nói? Lẽ nào, là sợ nói trước mặt hắn sẽ làm hắn đau lòng?

Mấy đứa trẻ kia còn muốn bắt nàng chui qua háng? Xem ra vừa rồi hắn ra tay còn nhẹ quá.

Bên này Tư Mã Hữu An đang trầm mặc suy nghĩ, bên kia Viên Y Uyển đã giơ tay lên: “Ba đứa?”

Nhìn dáng vẻ như muốn đánh người, Tân Ly Ly sợ hãi đến mức nắm chặt lấy ống tay áo của Tư Mã Hữu An, cao giọng kêu lên: “Tòng mẫu, Ly Ly không sai, bọn chúng chính là ỷ mạnh hϊếp yếu, nếu Ly Ly không đánh trả, sau này sẽ càng bị bắt nạt nhiều hơn!”

Thấy tay Viên Y Uyển vẫn hạ xuống, Tân Ly Ly nhắm chặt mắt, ôm chặt cánh tay Tư Mã Hữu An. Đợi một lúc, cái tát trong tưởng tượng không hề giáng xuống. Nàng lén lút mở mắt, liền thấy hốc mắt Viên Y Uyển đã đỏ hoe, ngón tay chỉ cách trán nàng một tấc.

Sau đó, bàn tay nhẹ nhàng hạ xuống, lay đầu nàng vào lòng mình, ngồi xổm xuống cẩn thận xem xét vết máu trên mặt nàng. Khi phát hiện những vết máu đó đều là của người khác, mặt nàng không hề bị thương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lại vén ống quần và ống tay áo của nàng lên xem xét.

Khi thấy trên đó sưng đỏ không ít, có chỗ còn trầy da chảy máu, Viên Y Uyển hỏi lại: “Con có biết sai không?”

Đến khi thấy trên người nàng có không ít vết sưng đỏ, có chỗ còn rách da chảy máu, Viên Y Uyển mới hỏi lại một lần: "Con biết lỗi sai của mình chưa?"

Tân Ly Ly không nói gì, trong đôi mắt to tròn trong sáng không giấu được chuyện, rành rành viết ba chữ: Con không sai.

Viên Y Uyển mím môi, hai người không ai chịu thua ai mà nhìn nhau.

Cho đến khi cửa sân viện bị gõ vang, những âm thanh ồn ào mang theo mùi biển mặn bị gió thổi vào trong sân, kèm theo đó là một chuỗi tiếng chửi rủa the thé của phụ nhân.

Ba người liền đứng ở cửa. Viên Y Uyển đứng dậy mở cửa, Tân Ly Ly lặng lẽ đi theo đứng bên tay phải nàng, Tư Mã Hữu An thấy vậy cũng lặng lẽ đi qua, đứng ở bên còn lại.

Ngoài cửa, ba đứa trẻ đã đánh nhau với Tân Ly Ly đều bị mẫu thân của mình dắt đến. Mặt mũi chúng bầm dập, đi đứng cà nhắc. Đánh thua còn gọi phụ huynh, điều này khiến chúng vô cùng mất mặt, bởi vậy đứa nào cũng rất kháng cự, vặn vẹo người muốn chạy, nhưng không sao thoát khỏi tay mẫu thân.

Lý thị, mẫu thân của đứa cầm đầu to con nhất trong ba đứa, một bên túm cổ áo con trai mình, một bên tức giận nói với Viên Y Uyển: “Tòng mẫu của Ly Ly, ngươi xem Ly Ly nhà ngươi cắn con ta thành cái dạng gì rồi? Lỗ tai thiếu chút nữa là rớt ra rồi, nhà họ Tân các người còn tự xưng là người đọc sách cơ đấy? Dạy con như vậy sao?”

“Còn con nhà ta nữa, nó nói bị Ly Ly nhà ngươi đá vào hạ bộ, nếu mà đá hỏng, đoạn tuyệt hương hỏa nhà họ Đoạn ta, Ly Ly nhà ngươi có chịu trách nhiệm không?”

“Lại xem con nhà ta, mày trốn cái gì?” Một phụ nhân mặc áo hồng khác lôi tai con mình, kéo nó đến trước mặt Viên Y Uyển.

“Nhìn xem, cái mặt này, nhìn xem! Trên mặt có một vết đuôi cá to như vậy, mạnh thêm chút nữa là con ta điếc luôn rồi! Còn cái chân này, nó kêu là chân nó sắp gãy rồi.”

Làng chài nhỏ ngày thường ngoài việc đánh cá bán cá ra thì cuộc sống vô cùng yên ả. Chuyện nhà họ Tân đã trở thành đề tài bàn tán trong thôn một thời gian, nay lại có chuyện náo nhiệt để xem, nhà nhà đều kéo ra ngoài. Vừa thấy bộ dạng thảm hại của ba đứa trẻ, mọi người liền bắt đầu bàn tán xôn xao.