Chương 20

Hai đứa trẻ khác ngắt lời hắn, một trái một phải đứng trước mặt Tân Ly Ly. Một đứa dạng chân thật rộng, chỉ vào hạ bộ của mình nói: "Lại đây lợn con, chui qua đây, nếu không..."

Hắn nắm chặt nắm đấm huơ huơ trước mặt Tân Ly Ly:

“Hôm nay đánh chết mày.”

“Ha ha ha, chúng mày học được ở đâu thế.” B Ba đứa trẻ cười rộ lên, ánh mắt đều tràn đầy ác ý với nàng.

Tân Ly Ly cũng nhếch một bên khóe miệng cười. Thiệt tình, thế giới nào cũng có mấy đứa nhóc đáng ghét.

Quả phụ, thằng câm, phế vật?

Bảo nàng chui qua háng?

Thật là từng câu từng chữ, từng hành động đều giẫm chính xác lên giới hạn của nàng.

Nàng lắc lắc con cá trong tay, hỏi: “Muốn cái này đúng không?”

Lại chỉ vào đôi chân đang dang ra của bọn nó: “Bảo ta chui qua đúng không?”

Tiếng nói vừa dứt, con cá trong tay “bốp” một tiếng quất thẳng vào mặt một cậu bé, đuôi cá quật lên “bốp” một cái nữa, khiến một bên má nó hằn lên vệt đỏ.

Đôi chân ngắn lao lên hai bước, tung một cước đá thẳng vào hạ bộ của cậu bé đang dạng chân. Tiếng hét thất thanh vang vọng khắp bờ hồ. Nàng hung hăng nói: "Cho mày nếm thử Phật Sơn Vô Ảnh Cước của bà đây!"

Một tay tóm lấy tóc đứa cầm đầu, giật mạnh khiến nó lảo đảo, rồi dùng đầu húc thẳng vào người nó ngã xuống đất, ngồi lên người nó mà đấm tới tấp vào mặt.

Đứa trẻ bị cá quất vào mặt cũng phản ứng lại, xông vào xé đánh với Tân Ly Ly.

Tân Ly Ly nhỏ gầy làm sao là đối thủ của một cậu bé cường tráng, nhưng nàng có một luồng khí thế tàn nhẫn, khiến người ta nhìn vào đã thấy kinh hãi, ra tay cũng không còn nhanh nhẹn như vậy.

Từ nhỏ ở trường học vì là cô nhi nên Tân Ly Ly không thiếu ít đánh nhau với người khác.

Đối mặt với cảnh “cướp bóc” này, Tân Ly Ly lòng đầy tức giận, vừa ra tay vừa không ngừng mắng chửi: “Phế vật? Cha ta là người đọc sách, ta thấy những kẻ dạy dỗ ra lũ khốn các ngươi mới là phế vật! Không đúng, các ngươi đến ta cũng đánh không lại mới là phế vật!”

Trong lúc hỗn chiến, nàng há miệng cắn một phát vào tai đối phương, cũng không biết cắn phải ai, dù sao cứ cắn hết sức là được!

“Thằng câm nhỏ tới rồi, mau chạy đi!”

Lũ trẻ vây xem đánh nhau liền chạy toán loạn.

Khi Tư Mã Hữu An đến nơi, cảnh tượng hắn thấy là Tân Ly Ly miệng đang cắn tai một đứa, tóc mình thì bị một đứa khác túm lấy, chân còn không ngừng tìm cơ hội đá vào hạ bộ đối phương, một chữ "loạn" cũng không đủ để hình dung.

Hắn sa sầm mặt bước tới, đầu tiên là khống chế tay đứa trẻ đang túm tóc Tân Ly Ly, ấn chính xác vào huyệt ma cân của nó khiến tay nó tê dại. Trong lúc đứa trẻ buông tay ra vì co giật, hắn liền ném nó xuống cát. Thấy nó còn muốn đứng dậy xông tới, hắn liền dẫm lên trên xương đùi, khiến cho đứa trẻ kia tưởng chân mình sắp gãy, nằm trên đất không ngừng kêu rên.

Sau đó, hắn đưa ngón tay vào khóe miệng Tân Ly Ly, cứu thoát chiếc tai đã bị cắn đến chảy máu.

Tân Ly Ly theo bản năng cắn ngón tay của Tư Mã Hữu An, để lại mấy dấu răng trên đó. Nàng được hắn ôm ra khỏi chiến trường, chỉ vào đứa trẻ kia hung hăng nói: “Để ta còn nghe thấy ngươi gọi thằng câm nhỏ lần nữa xem!”

Tư Mã Hữu An nhíu mày.

Đứa trẻ có nửa khuôn mặt dính đầy máu gào lên một tiếng rồi xông về phía hai người. Chân ngắn của Tân Ly Ly còn đang duỗi giữa không trung thì đối phương đã bị Tư Mã Hữu An một cước đá văng xa hai mét, ngã sõng soài trên cát.

Lần này không chỉ khiến hai đứa trẻ còn lại im như ve sầu mùa đông, mà cả Tân Ly Ly cũng cứng đờ người, cuối cùng cũng nhận ra đó là Tư Mã Hữu An!

Nghèo văn giàu võ, học võ cần có đủ thức ăn cung cấp dinh dưỡng, còn phải mời sư phụ dạy dỗ, xưa nay đều là thứ mà chỉ nhà giàu mới học nổi. Tư Mã Hữu An là con trai của công chúa, văn võ song toàn là điều không cần phải nói, không có chút bản lĩnh hắn cũng không thể trốn đến đây.

Không hổ là nhân vật phản diện, xem lực đá này đi, đáng lẽ phải đá thêm mấy cái nữa cho chừa lũ nhóc đáng ghét này!

Ba đứa trẻ kia sợ hãi dìu nhau, ngay cả lời độc ác cũng không dám nói, vội vàng quay người bỏ chạy.

Chuyện thừa thắng xông lên đánh chó rơi xuống nước này Tân Ly Ly rất rành, đặc biệt là khi có Tư Mã Hữu An chống lưng. Nàng liền quay về phía bóng lưng ba tên tử kia mà hét lớn: “Sau này đừng để bà cô đây thấy các ngươi bắt nạt người khác, thấy một lần đánh các ngươi một lần!”

Đợi đến khi bóng người đã khuất hẳn, lũ trẻ xung quanh cũng hớn hở chạy về nhà kể chuyện cho cha mẹ nghe, Tân Ly Ly mới được Tư Mã Hữu An đặt xuống đất.

Lúc này nàng ngoan ngoãn vô cùng, cúi đầu nhìn mũi chân mình, nào còn bộ dạng hung hăng như ban nãy.

Tư Mã Hữu An nhìn mái tóc nàng rối tung, má bị trầy xước, xiêm y xộc xệch, cuối cùng không nhịn được mà thở dài một tiếng. Ba đứa con trai đánh một mình nàng, sao nàng có thể không bị thương được.

Tân Ly Ly thề là nàng nghe thấy hắn thở dài!

Ôi!...

Nàng đã chọc giận tiểu phản diện rồi.

Nàng cẩn thận ngẩng đầu, đáng thương nói: “Xin lỗi, ta làm hỏng cái giỏ cỏ ngươi đan cho ta rồi.”

Nhìn lại lần nữa, nàng muốn khóc, những thứ nàng vất vả nhặt được lúc đánh nhau đã bị giẫm hỏng không dùng được nữa, đều tại ba đứa nhóc đáng ghét kia!

Tư Mã Hữu An im lặng nhìn nàng một lúc lâu, nhìn đến khi nàng sợ hãi mới thôi, rồi mới ngồi xổm xuống, ra hiệu cho nàng trèo lên. Tân Ly Ly bước nhỏ đi tới, phủi phủi cát trên người rồi vòng tay qua cổ hắn.

Được hắn cõng lên, chạm phải vết thương, nàng không nhịn được khẽ “hít” một tiếng.

Ngày đầu tiên mặc y phục mới kết thúc bằng một trận đánh nhau.