Chương 2

Bách tính xung quanh lặng lẽ nhổ mũi tên, thu dọn thi thể.

Bên đường, những cây đào, cây lê trút xuống đầy cánh hoa.

Tư Mã Hữu An chính vào lúc này bước ra đầu phố. Bách tính còn chưa kịp có hành động gì, chàng đã tự mình đi ra!

Chàng đón làn mưa hoa, từng bước chân vững chãi tiến về phía tường thành.

Theo sau chàng là vô số người, vai kề vai bước nối bước, trật tự trang nghiêm, khiến đường phố chật như nêm cối.

Quân lính hai bên khi thấy bước chân chàng tiến tới đều đồng loạt lui ra, không dám ngăn cản. Triều thần lại bị quân lính chặn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn chàng đi đến trước mặt Hoàn Chi Phàm.

Hoàn Chi Phàm cười lớn ba tiếng “Tốt!” rồi vỗ tay ra hiệu dừng lại.

Hắn dùng ánh mắt oán độc nhìn thẳng Tư Mã Hữu An, đoạn đưa ra một ý tưởng mới: “Hay là thế này, Tư Mã Hữu An, ngươi gia ngọc tỷ ra cho ta đi. Ta sẽ tha chết cho ngươi rồi phong ngươi làm Tể tướng.”

Rồi ngay sau đó, khi đối diện với ánh mắt hờ hững xem nhẹ sự sống chết của Tư Mã Hữu An, hắn bỗng đổi giọng: “Nếu ngươi không đáp ứng thì ta sẽ gϊếŧ người ngay trước mặt ngươi, cứ mỗi mười người một lượt! Để xem người trong thành Lạc Dương này có đủ cho ta gϊếŧ không!”

Tất cả quân lính đều cầm vũ khí, cung thủ kéo cung căng hết mức, nhắm vào đám đông dân chúng Lạc Dương.

Dưới thành, bách tính dứt khoát hô lớn: “Quốc sư không cần quản chúng ta! Không thể giao ngọc tỷ cho loạn thần tặc tử!”

“Bắn!”

Theo mệnh lệnh của Hoàn Chi Phàm, mưa tên trút xuống, vô số người ngã gục máu tươi nhuộm đỏ đường phố.

Tư Mã Hữu An chậm rãi quay đầu đi.

Trên tường thành, người của tam đại thế gia thấp giọng can ngăn: “Đủ rồi! Nếu thành Lạc Dương biến thành thành hoang, chúng ta chiếm được thì có ích gì.”

Hoàn Chi Phàm không đợi lời nói dứt, ánh mắt sáng lên, chỉ vào Tân Ly Ly trong đám người nói: “Đi, đem phu nhân lại đây!”

Nghe hai chữ “Phu nhân” thần sắc Tư Mã Hữu An khẽ động.

Chàng nhìn về phía người từng là vị hôn thê của mình, Tân Ly Ly, người mà cuối cùng Hoàn Chi Phàm đã cướp đi vì hiểu lầm rằng Tư Mã Hữu An yêu thích nàng.

Lúc này, nàng đến bên cạnh Hoàn Chi Phàm. Bộ dạng muốn nói lại thôi, dường như muốn nói đỡ cho chàng.

Nhưng rồi lại kinh hãi bởi lưỡi kiếm kề trên cổ mình: “Phu quân, chàng đang làm gì vậy?”

Hoàn Chi Phàm không để ý đến sự giãy giụa của nàng, trong mắt hắn chỉ có một mình Tư Mã Hữu An.

Hắn nói: “Bách tính trong thành thì ngươi không đau lòng, vậy Tân Ly Ly đây, ngươi có quản hay không? Giao ra ngọc tỷ, thừa nhận truyền ngôi cho ta thì sẽ phong nàng làm Hoàng hậu! Bằng không, hôm nay nàng ta cùng toàn bộ bách tính Lạc Dương sẽ chết chung!”

Bị gươm lạnh kề cổ, Tân Ly Ly biết phải đối mặt với cái chết thì nước mắt nàng liền rơi xuống: “Hoàn Chi Phàm, ngươi điên rồi! Ta là thê tử của ngươi!”

Ánh mắt Tư Mã Hữu An lướt qua Tân Ly Ly và Hoàn Chi Phàm, cuối cùng dừng lại trên những gương mặt bi ai của bách tính Lạc Dương.

Bước chân chàng khẽ động. Không chỉ Hoàn Chi Phàm đang giữ chặt Tân Ly Ly cũng bất giác lùi lại một bước, mà tất cả quân lính trên tường thành đều lùi theo.

Chàng đứng ở vị trí Hoàn Chi Phàm vừa đứng, cúi đầu thầm nói: “Quốc gia lâm nạn, nguyện hy sinh vì đại nghĩa!”

Dưới thành, bách tính khản giọng gào thét: “Quốc gia lâm nạn, nguyện hy sinh vì đại nghĩa!”

Trên thành, thân hình Tư Mã Hữu An lao về phía trước. Những bông tuyết nhỏ khẽ đậu trên sống mũi cao thẳng của chàng.

Chàng nhắm mắt, mặc cho cuồng phong cuốn lấy thân mình không ngừng rơi xuống.

Mọi người chỉ thấy, giữa một vùng đen tối xung quanh, thân ảnh không ngừng rơi xuống của chàng lại như được tắm mình dưới ánh mặt trời.

Gương mặt tuấn mỹ mà tái nhợt, những lọn tóc bị gió thổi tung cùng tay áo trường bào màu đen không ngừng tung bay, cuối cùng nhòa đi thành một đóa hồng tươi thắm rồi bị tuyết trắng tinh khôi bao phủ.

Tân Ly Ly không màng vết thương trên cổ liền lao ra, vươn tay muốn níu lấy chàng, nhưng đến vạt áo cũng không chạm tới được.

“Không!”

“Quốc sư!”

“Quốc gia lâm nạn, nguyện chết vì đại nghĩa!”

“Nước mất thì núi còn đâu! Hôm nay lão thần nguyện theo gót Quốc sư!” Một bóng hình già nua đập đầu vào tường thành, lại nở bung thành một đóa hoa diễm lệ.

Tháng sáu tuyết bay, quốc gia của bọn họ đã mất.

Ấy vậy mà, Tư Mã Hữu An lại một lần nữa mở mắt ra.