Chương 19

Viên Y Uyển thấy nàng lại gần liền gọi: “Ly Ly lại đây, vừa lúc để tòng mẫu ướm thử một chút.”

Nàng ngoan ngoãn đi qua để Viên Y Uyển lấy xiêm y ướm lên người. Bộ xiêm y tổng thể đều lớn hơn một bàn tay, đây là vì sợ nàng tuổi còn nhỏ, lớn nhanh vổng người lên, quần áo làm vừa vặn sẽ mặc không được bao lâu.

Tân Ly Ly liền tuôn một tràng lời khen có cánh: “Tòng mẫu còn biết may xiêm y nữa, thật là lợi hại nha, tay quá khéo léo rồi. Tiên nữ như vậy lại là tòng mẫu của Ly Ly, Ly Ly quá may mắn rồi.”

Viên Y Uyển dù chưa đến mức lòng nở hoa, nhưng tâm trạng cũng vui vẻ hẳn lên, khoé miệng cong cong. Nàng xoa xoa tóc Tân Ly Ly, ngữ khí bất đắc dĩ: “Con bé này.”

“Sao vậy ạ, những lời Ly Ly nói đều là sự thật mà." Tân Ly Ly một bên thưởng thức gương mặt ửng hồng vì ngượng ngùng của Viên Y Uyển, mỹ nhân rũ mắt, tựa như tiên nữ trong tranh, một bên nhân cơ hội ôm lấy người trước mặt, cọ cọ vào nàng, tâm tình tốt không gì sánh bằng.

Viên Y Uyển tay đang cầm kim sợ đâm vào nàng nên vội tránh né, mắt lại để ý thấy Tư Mã Hữu An, như được giải thoát, nàng vội nói với hắn: “Ly Ly là nữ lang, xiêm y lại vì đi đường núi mà bị mài rách, nên ta sửa xiêm y của con bé trước, chờ sửa xong của nó, ta sẽ sửa của con được không?”

Tư Mã Hữu An từ phía sau hai người bước ra, nhìn hai người họ thân thiết, trong mắt lóe lên một tia sáng không rõ, nhưng hắn nhanh chóng che giấu đi, chắp tay cúi đầu với Viên Y Uyển, ra hiệu rằng hắn hoàn toàn không có ý kiến gì.

Tân Ly Ly vẫn cứ ôm chặt lấy Viên Y Uyển. Viên Y Uyển xoa xoa búi tóc nhỏ trên đầu nàng, nói: "Chúng ta nhất định sẽ sống thật tốt."

Không cần Tân Ly Ly chủ động yêu cầu, Viên Y Uyển đã sửa cho nàng một bộ sam (áo) và quần. Trẻ con ở tuổi này đa phần đều thích leo trèo, váy vóc không chỉ vướng víu mà e là mặc hai ngày đã rách.

Bị xem như một đứa trẻ năm tuổi thực sự, Tân Ly Ly không hề có chút khó chịu nào. Sau khi được tòng mẫu mặc cho y phục mới, nàng đã học được cách tự mặc. Xiêm y may bó sát người, hoàn toàn trái ngược với những bộ trường bào tay rộng mà giới thế gia vọng tộc yêu thích.

Mặc y phục mới, tâm tình phơi phới, nàng khoác lên lưng chiếc giỏ cỏ nhỏ mà Tư Mã Hữu An mới đan, tung tăng nhảy nhót đi ra bờ hồ.

Nàng thật đúng là càng sống càng thụt lùi, từ khi phát hiện ra năm tuổi là một vũ khí lợi hại, có thể khóc lóc ăn vạ mà không ai cười nhạo, nàng liền bắt đầu dần dần thả lỏng bản thân, hành động cũng có phần trẻ con.

Bờ hồ vừa mới rút nước để lại cho nàng không ít thứ tốt, nhưng không chỉ mình nàng chờ đợi, lũ trẻ trạc tuổi nàng trong làng chài cũng ùn ùn kéo đến.

A a a, xông lên, chẳng lẽ đây là "săn bắt hải sản ven bờ" trong truyền thuyết?

Tân Ly Ly một bên bỏ những con cá mắc lưới vào giỏ cỏ, một bên lật qua lật lại mấy hòn đá. Lúc nàng lướt video ngắn, nàng thấy người ta thường nói sau những tảng đá sẽ có cua ẩn nấp, là cua đó, không biết ở đây có không.

Lật liên tiếp mấy tảng đá mà ngoài mấy con ốc bám trên đó ra thì chẳng có gì cả.

Thôi được rồi, xem ra cua không phải lúc nào cũng có, đừng mơ mộng nữa, thành thành thật thật nhặt cá nhỏ thôi.

Thay đổi mục tiêu, Ly Ly bắt đầu càn quét các loại sò hến xung quanh, cùng những con cá còn sót lại trên bờ. Chốc lát sau, giỏ cỏ đã đầy được nửa, nàng quay đầu nhìn lại đầy thỏa mãn, ngay sau đó mặt chợt cứng đờ.

Vì thân hình nàng nhỏ bé nên giỏ cỏ Tư Mã Hữu An đan cho còn nhỏ hơn cả lưng nàng một vòng. Từ góc nhìn của người lớn thì nó trông vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn. Nàng vẫn chưa quên nụ cười của Viên Y Uyển khi thấy bộ dạng này của mình.

Ai, “săn bắt hải sản ven bờ” không dễ, Ly Ly thở dài, những người quay video ngắn kia làm thế nào mà đi ba bước một con cá, đi năm bước một con cua được nhỉ?

Thôi đừng nói nữa, nhanh lên thôi, ánh nắng ấm áp đã bắt đầu rải trên mặt hồ lấp lánh rồi, chờ đến lúc nó gay gắt lên thì nàng sẽ không nhặt được gì nữa.

Nhờ vào việc bên trong là một người trưởng thành, nàng có thể kịp thời điều chỉnh vị trí và vận dụng những kinh nghiệm nhỏ vừa học được, nàng đã thành công lấp đầy chiếc giỏ cỏ nhỏ trước khi mặt trời lên cao. Tư Mã Hữu An còn làm cho giỏ một cái nắp, nàng cũng không cần lo đồ nhặt được sẽ rơi ra ngoài. Tay xách con cá dài bằng cánh tay mình, nàng rảo bước chạy về nhà, nhiêu đây cũng đủ ăn một ngày rồi.

Nhưng còn chưa chạy ra khỏi bờ hồ, nàng đã phải phanh gấp. Ba đứa con trai cao lớn lực lưỡng chặn ngay con đường nàng phải đi qua. Chúng vừa cướp sạch cá của một đứa trẻ khác, mặc cho đứa trẻ đó khóc lóc đi về nhà.

Ối chà, đây là gặp phải chặn đường cướp bóc?

Nàng nhíu mày, không muốn gây xung đột với mấy đứa trẻ này, định đi đường vòng. Nhưng ba đứa trẻ đã để ý nàng từ lâu, Nàng chính là đứa trẻ nhà quả phụ mà cha mẹ chúng hay nói, vừa gầy vừa nhỏ, mà đồ nhặt được lại rất nhiều. Chúng ba chân bốn cẳng đã chạy tới vây quanh nàng.

"Này, con lợn con, giao những thứ mày nhặt được ra đây." Đứa cầm đầu vừa nói vừa đưa tay về phía giỏ cỏ của nàng, nhưng bị Tân Ly Ly nhanh chóng né được.

Ba đứa trẻ cười lớn, một đứa nói: “Đây không phải là con của nhà quả phụ đâu.”

“Tao nghe mẹ tao nói, nó không phải con ruột của quả phụ, thằng câm mà quả phụ mang về mới là phải. Cha nó là cái thằng phế vật nổi tiếng đến đánh cá cũng không biết.”

Đứa trẻ khoanh tay: “Này, đồ con lợn, mày mà không đưa đồ cho tao, tao sẽ nói xấu mày với bà quả phụ kia, để bà ta vứt mày đi.”