Ác ma tại nhân tâm, thư phòng trống không.
Tân Ly Ly khoanh chân ngồi dưới đất, thở dài một hơi. Lúc này, đúng là nhà chỉ có bốn bức tường.
Những cuốn sách đáng giá nhất đã cho đi, số tiền còn lại trong nhà cùng đều dùng để lo ma chay cho phụ thân. Trong bếp không có lấy một hạt gạo, chỉ còn một vại đỗ tương và mấy cục muối to bằng ngón tay.
Tư Mã Hữu An và nàng bây giờ tuổi còn nhỏ, đang là lúc phát triển cơ thể, cần phải đủ dinh dưỡng.
Nguồn thịt duy nhất hiện giờ là cái hồ cá. Trong nhà không ai biết đánh cá nên toàn dùng đồ vật đổi với người trong thôn. Giờ đây chẳng còn gì để đổi, nàng chỉ có thể sáng sớm ra bờ hồ nhặt ít cá bị kẹt lại khi thủy triều xuống, cũng chẳng biết được bao nhiêu.
Theo như cốt truyện, tiểu Tân Ly Ly vào thời điểm này sẽ theo Tân Tử thúc trở về Tân gia, sau đó sống trong cảnh ăn nhờ ở đậu.
Còn về Viên Y Uyển và Tư Mã Hữu An... cốt truyện không nói rõ. Tình tiết ban đầu là Tư Mã Hữu An với thân phận thái sử, trở về Lạc Dương và trở thành đối thủ của nam chính Hoàn Chi Phàm. Chuyện của hiện tại đều được kể xen kẽ trong hồi ức của hai người họ.
Tân Ly Ly đột nhiên ngồi thẳng người. Viên Y Uyển, người đã chăm sóc Tư Mã Hữu An lúc nhỏ, sẽ chết vì bệnh, thế nên hắn mới một lần nữa lưu lạc nhân gian, trải qua bao thăng trầm để cuối cùng trở thành quốc sư!
Tòng mẫu chết bệnh khi nào?
Dù không thể đoán chắc thời gian cụ thể, nhưng Viên Y Uyển đã chăm sóc Tư Mã Hữu An ít nhất một năm, vậy là vẫn còn thời gian.
Nàng hít một hơi sâu rồi chậm rãi thở ra, vỗ vỗ lên ngực mình tự an ủi, may quá, may quá, bây giờ cốt truyện vẫn chưa bắt đầu.
Tam quan của tiểu phản diện vẫn chưa định hình, thân thể Tòng mẫu vẫn còn khỏe mạnh, nam chính bây giờ cũng chỉ là một đứa trẻ còn để tóc trái đào.
Vậy thì bắt đầu từ giờ phút này, trước khi cốt truyện ập đến, phải nỗ lực làm bản thân mạnh lên! Kiếm đủ tiền để đối phó với bệnh tật của tòng mẫu, tích cực thay đổi suy nghĩ chán đời của tiểu phản diện, sống một cuộc sống thật tốt ở thế giới này. Nếu như cốt truyện không thể tránh khỏi, nàng hy vọng lúc đó tiểu phản diện có thể dùng nắm đấm mạnh mẽ nhất để nghênh chiến!
Còn bây giờ, nàng ôm bụng, bên trong réo lên một tiếng "ùng ục". Phải giải quyết vấn đề ấm no trước đã.
Có thực mới vực được đạo!
Lúc Tư Mã Hữu An đi vào, liền thấy một tiểu nhân nhi đang thở dài, rồi lại ra vẻ sống không còn gì luyến tiếc, rồi lại đột nhiên phấn chấn?
Hắn cúi đầu nhìn thẳng vào Tân Ly Ly, người vừa thấy hắn đã kinh ngạc đến mức không dám động đậy. Sau đó, hắn chìa một ngón tay ra, dưới ánh mắt khó hiểu của Tân Ly Ly, móc vào cổ áo kéo nàng đứng dậy.
Tân Ly Ly phủi phủi bụi trên mông, nhìn ngón tay bố thí của hắn với tâm trạng vô cùng phức tạp. Con đường cải tạo tiểu phản diện thật đúng là gánh nặng đường xa a.
Thư phòng đã trống không, hai người nhanh chóng quét dọn sạch sẽ, rồi kéo chiếc kỷ ở bên ngoài vào ghép chung với cái trong thư phòng làm một.
Mấy đêm nay, cách một tấm bình phong, đều là Viên Y Uyển ôm Tân Ly Ly ngủ trên giường. Còn Tư Mã Hữu An thì trải chăn ngủ tạm dưới đất trong thư phòng. Vì bận rộn lo tang lễ cho Tân Tử Bá, lại phải nghĩ cách đối phó với người nhà họ Tân nên cũng không ai để ý đến hắn.
Ngủ trực tiếp dưới đất hơi ẩm quá nặng, nàng sợ cơ thể hắn sẽ không chịu nổi. Hiện giờ tuy điều kiện có chút đơn sơ nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều, dù sao nhà vẫn nghèo.
Tân Ly Ly trộm liếc Tư Mã Hữu An, thấy hắn đang cúi đầu trải chăn đệm, không khỏi cảm thán, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Tiểu phản diện không chỉ chịu khổ được mà còn khéo tay, tâm địa lại lương thiện.
Nàng đưa tay vỗ vỗ lên tấm chăn, một chưởng vỗ xuống phảng phất như ấn thẳng lên mặt bàn. Cứng như vậy sao?
Nàng lon ton chạy đến bên giường, thành thạo rút ra một tấm đệm từ phía dưới, ôm đệm đi tới. Tấm đệm quá lớn che khuất cả nửa người trên của nàng, chỉ để lộ hai cái chân nhỏ bên ngoài.
Tư Mã Hữu An vốn định từ chối, nhưng Tân Ly Ly ỷ vào mình mới năm tuổi, giả ngây giả ngô trải tấm đệm lên, sau đó hài lòng vỗ vỗ.
“Được rồi!”
Sự khác biệt tinh vi này khiến người ta kinh ngạc. Tư Mã Hữu An nhìn tiểu nhân nhi đang vui vẻ, mi mắt cụp xuống. Tân Ly Ly trước nay vẫn luôn sợ hắn, nàng thật sự là “nàng” sao?
Tân Ly Ly đắc ý rung đùi, vô cùng tự tại. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, nàng liền chạy đi tìm Viên Y Uyển đang ở ngoài sân.
Trong nhà dù sao cũng không sáng sủa bằng bên ngoài, để tiết kiệm dầu đèn, Viên Y Uyển đang ngồi ở cửa sửa lại xiêm y cho hai đứa trẻ.
Từ xưa đã nói "y thực trú hành"*, quần áo còn xếp trước cả cái ăn. Có biết bao gia đình nghèo khó không có đủ quần áo che thân, thậm chí một bộ xiêm y phải thay nhau mặc, miếng vá chồng chất miếng vá, đủ thấy tầm quan trọng của xiêm y.
(*) Y thực trú hành (衣食住行) là thành ngữ Trung Quốc chỉ bốn nhu cầu cơ bản của cuộc sống: Mặc, Ăn, Ở, Đi lại.
Bộ xiêm y Tân Ly Ly đang mặc trên người vẫn là mua từ lúc Tân Tử Bá và Viên Y Đồng thân thể còn khỏe mạnh. Khi ấy gia cảnh không đến nỗi thê lương như bây giờ, nhưng một trận bệnh nặng đã kéo sụp cả gia đình này. May mà vẫn còn lại bốn năm bộ xiêm y, Viên Y Uyển liền lấy xiêm y của tỷ tỷ mình, sửa lại hai bộ cho Tân Ly Ly, còn lại nàng cũng phải giữ để thay giặt.
Còn xiêm y của Tân Tử Bá, sau khi hỏi ý Ly Ly, nàng không có ý định giữ lại xiêm y để tưởng nhớ người đã khuất, nên liền lấy ra một bộ sửa thành hai bộ cho Tư Mã Hữu An.