Chương 13

Chiếc nón cỏ màu xanh biếc còn đọng sương được đội lên đầu Tân Ly Ly. Còn chiếc của Viên Y Uyển, bà nói thế nào cũng không chịu đội, ngược lại còn đặt lên đầu Tư Mã Hữu An. Không lâu sau, cơn mưa phùn lất phất lại rơi xuống, mọi người bắt đầu trở về nhà.

Viên Y Uyển một tay dắt Tân Ly Ly, một tay dắt Tư Mã Hữu An, dùng giọng điệu vô cùng trịnh trọng nói: “Sau này ba chúng ta sẽ sống cùng nhau. Ta nhất định sẽ cố hết sức mình để chăm sóc các con.”

Tân Ly Ly nhào vào lòng bà, nói đúng hơn là nhào vào đùi bà, cảm động đến sụt sịt mũi. Nàng nghiêng đầu qua, vừa vặn đối diện với con ngươi lạnh lùng của Tư Mã Hữu An, liền bị ánh mắt đó làm cho đông cứng. Nàng vội rụt người lại chôn mặt vào sâu hơn.

Nhân vật phản diện đội nón xanh...

Thôi xong, nàng không dám nhìn thẳng vào tiểu phản diện nữa rồi.

Khóe miệng còn chưa kịp nhếch lên hết cỡ, nàng chợt nghĩ đến trên đầu mình cũng có một cái, nụ cười dần đông cứng lại. Đúng là chó chê mèo lắm lông, ai hơn ai được chứ.

Khi về đến nhà, Viên Y Uyển nhất quyết giữ những người trong làng đã giúp đỡ ở lại ăn một bữa cơm. Thời buổi này nhà nào cũng khó khăn, mọi người cũng ngại ăn không của cô nhi, nên có người xách tới một con cá, có người mang đến ít sò biển và tôm, tất cả đều là đồ nhà tự đánh bắt, không tốn tiền.

Mọi người quây quần cùng nhau ăn một bữa. Viên Y Uyển cảm ơn rối rít, lại lần nữa kể lại lai lịch của mình và Tư Mã Hữu An. Bà không nói Tư Mã Hữu An llà do mình nhặt được trên đường tìm người thân, mà cứ một mực gọi “hai mẹ con ta”, quang minh chính đại xác nhận thân phận cho Tư Mã Hữu An.

Sau khi mọi người ra về, sự tĩnh mịch lại bao trùm lấy khoảng sân nhỏ này. Viên Y Uyển ở phía trước thu dọn đồ đạc, bảo hai đứa trẻ ở trong phòng không được chạy lung tung. Tân Ly Ly và Tư Mã Hữu An ngồi trên giường, đối mặt nhau không nói lời nào.

Một lúc lâu sau, Tư Mã Hữu An cử động. Hắn mở tấm bình phong có những bài thơ do chính Tân Tử Bá viết, rồi đi thẳng đến thư phòng đối diện. Sau đó ngồi quỳ một cách quy củ trước những chồng thẻ tre trong phòng, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy Tân Ly Ly.

Hắn phân loại và sắp xếp lại các thẻ tre, sau đó cầm một miếng vải bông lau chùi chúng. Động tác không nhanh không chậm, vô cùng đẹp mắt. Chẳng mấy chốc, bên cạnh đã chất lên một chồng thẻ tre cao hơn cả người.

Cho đến khi Tư Mã Hữu An mở một cuộn thẻ tre, từ bên trong rơi ra một tấm da dê được bảo quản hoàn hảo. Hắn đăm chiêu đưa tay mở nó ra, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ quen thuộc hiện ra trước mắt.

So với tấm da dê ở kiếp trước đã bị hắn nghiền ngẫm nhiều lần, cẩn thận bảo quản mà nét chữ vẫn bị mài mòn, thì tấm da dê này nét chữ tươi mới như vừa được viết ra.

Tư Mã Hữu An ngước mắt lên, ánh nhìn dừng lại ở đống thẻ tre chưa được lau chùi trước mặt. Hắn đưa tay mở từng cuộn một, rút ra những tấm da dê được cất giấu bên trong, chẳng mấy chốc đã xếp thành một chồng.

Điều quan trọng nhất là những tấm da dê này hoàn toàn đầy đủ. Kiếp trước, thứ hắn có được chỉ là một nửa.

Một nửa đó thôi đã khiến hắn say mê như điếu đổ, kinh ngạc như thấy được tuyệt tác của thiên nhân.

Hắn gần như không thể chờ đợi được nữa mà đọc nốt nửa còn lại. Nét mực trên tấm da dê cuối cùng khá rời rạc, có lẽ là do người viết đã đuối sức.

Sau đó, sắc mặt Tư Mã Hữu An khẽ thay đổi, trên gương mặt vốn không cảm xúc bỗng hiện lên vẻ bừng tỉnh ngộ, có thể thấy được cú sốc mà hắn đã bị chấn động lớn đến mức nào.

Những tấm da dê này nói về việc thi hành chính sách bằng pháp luật, dùng pháp luật để trị quốc. Nửa trên trọng về pháp luật, nhưng nửa dưới lại trọng về con người!

Kiếp trước, tại sao chính sách hắn thi hành lại vấp phải sự phản kháng của bá tánh, tất cả đều đã được giải thích ở đây.

Chính sách hà khắc không thể để cho bá tánh được nghỉ ngơi hồi sức chính là nguyên nhân.

Kể từ khi hắn trở về thời thơ ấu, bên tai ngày đêm luôn văng vẳng tiếng nói “Quốc gia lâm nạn, nguyện hy sinh vì đại nghĩa (Cộng phó Hồng Mông)!”.

Lẽ nào hắn đã làm sai?

Đôi mắt hoang mang ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Tân Ly Ly đang cẩn thận đi đến trước đống thẻ tre, khiến trái tim nhỏ bé của nàng khẽ run lên.

Tư Mã Hữu An lúc nhỏ trông thật đáng yêu, ai có thể nỡ lòng làm tổn thương một đứa trẻ như ngọc như tuyết thế này chứ.

Tân Ly Ly tò mò nhìn vào tấm da dê. Thế giới này vẫn chưa có thuật làm giấy, mọi người chủ yếu viết trên thẻ tre. Tấm da dê là vật phẩm xa xỉ mà chỉ những nhà giàu có mới dùng được, nên thứ được viết trên đó chắc chắn là thứ mà Tân Tử Bá cho là quan trọng nhất.

Thật may là chữ viết hiện tại là thể chữ Khải chứ không phải chữ Tiểu Triện, nàng còn có thể đoán mò mà đọc hiểu. Trên đó viết về một bộ pháp trị chính lệnh.

Tân Tử Bá thật lợi hại, cho dù là Tân Ly Ly đến từ thời hiện đại cũng phải cảm thấy, ở thời đại này mà xuất hiện những quan niệm như “pháp trị”, “lấy dân làm gốc” thì quả là hiếm có và vượt thời đại biết bao.

Nàng thong dong khoanh chân ngồi xuống đối diện Tư Mã Hữu An, tay cầm một miếng giẻ lau khác nói: “Ta lau cùng huynh nhé.”