Chương 11

Nàng nghẹn ngào: “Thúc phụ, các người đã lập linh đường cho phụ thân con chưa?”

Sắc mặt Tân Tử Thúc trở nên khó coi. Bọn họ đầu óc chỉ toàn nghĩ đến việc chiếm đoạt tiền của, đâu còn để tâm đến Tân Tử Bá đang nằm trên giường. Thời buổi loạn lạc, người chết rất nhiều, họ cũng chẳng bận tâm.

Viên Y Uyển đã thoát khỏi sự kìm kẹp, châm biếm nói: “Dĩ nhiên là không có. Lúc ta chạy tới, bọn họ còn đang bận dọn đồ trong nhà con đấy.”

Nước mắt Tân Ly Ly rơi lã chã, nàng nức nở nói: “Cho nên, thúc phụ, các người mặc kệ phụ thân con nằm trên giường, làm như không thấy, đã không lau rửa cho người, lại không chỉnh lại y quan. Các người, các người... phụ thân con thật đáng thương!”

Dân làng vây xem náo nhiệt lập tức nhao nhao cả lên. Họ vốn chỉ nghĩ Tân Tử Thúc đến cướp gia sản, nào ngờ thi cốt của Tân Tử Bá vẫn chưa lạnh, đến nay vẫn còn nằm trên giường.

Họ phẫn nộ buông lời chửi mắng:

"Lũ súc sinh này!"

“Đồ heo!”

“Đồ đê tiện!”

“Đúng là lũ sâu bọ!”

"Tiểu cô nương tuyệt đối không được đi theo hắn!"

Lòng bàn tay Tân Ly Ly đẫm mồ hôi, nàng ưỡn ngực nói: “Việc làm của thúc phụ khiến Ly Ly không thể nào tin vào nhân phẩm của các người được. Phụ thân con còn chưa được mồ yên mả đẹp, các người đã dám ngang nhiên trước mặt người mà dọn đồ trong nhà. Nếu con đến nhà thúc phụ, liệu còn sống được không?”

“Cho nên, thưa thúc phụ, con không đi!”

Người đánh xe kéo quan tài cùng dân làng xung quanh đồng thanh bức ép Tân Tử Thúc rời khỏi xe bò, anh ta lớn tiếng nói: “Đúng vậy, không thể đi cùng cái đồ heo này được!”

Tân Tử Thúc và mấy người cô bị mắng đến không ngóc đầu lên nổi, bản thân lại chột dạ. Tân Tử Bá quả thật vẫn đang nằm trên giường, không một ai trong số họ đoái hoài, cũng chưa từng nghĩ đó là huynh trưởng của mình, rằng họ phải tiễn đưa ông ấy một cách đàng hoàng.

Nhưng khối tài sản khiến người ta đỏ mắt, gần ngay trước mắt, làm sao họ có thể cam tâm.

Một cô cô nhà họ Tân lên tiếng: “Huynh trưởng là do nhà họ Tân chúng ta nuôi nấng nên người, sau khi huynh ấy mất, tài sản đương nhiên phải sung công! Mày không đến nhà nó cũng được, nhưng đồ đạc trong nhà phải để chúng tao mang đi.”

Tân Ly Ly kinh ngạc, thật đúng là không biết xấu hổ!

Vũ trụ nhỏ trong lòng nàng sắp bùng nổ!

Cái miệng nhỏ nhắn lập tức đáp trả: “Vậy sau khi cô mẫu mất, tài sản nhà cô mẫu không để lại cho biểu đệ biểu muội, cũng sung công chia cho Ly Ly sao?”

“Đứa nhỏ này, sao có thể giống nhau được!”

Tân Ly Ly không thèm nhìn bà ta, người làm chủ là Tân Tử Thúc.

Nàng nhìn chằm chằm ông ta không chút nhượng bộ, giọng nói sang sảng: “Thúc phụ nếu muốn đòi tài sản của phụ thân con, vậy hãy mời tộc trưởng đích thân đến. Nếu muốn sung công, cũng phải có mặt tất cả mọi người trong nhà họ Tân mới được!”

Dưới sắc mặt biến ảo của Tân Tử Thúc, nàng lại bồi thêm một câu: “Ly Ly không muốn phụ thân sau khi mất cũng không được yên nghỉ. Đợi đến thất nhật hồi hồn* của người, dưới sự chứng kiến của người, thúc phụ hãy đến!”

(*)Thất nhật hồi hồn (七日回魂): Sau đúng bảy ngày (thất nhật) kể từ khi mất, linh hồn của người đã khuất được cho là sẽ quay trở về nhà để thăm lại gia đình, người thân lần cuối trước khi thực sự đi về thế giới bên kia (hoặc bắt đầu hành trình luân hồi).

Tân Tử Thúc nhìn Tân Ly Ly, lại nhìn Viên Y Uyển bên cạnh và đám dân làng đang phẫn nộ, biết hôm nay không thể mang Tân Ly Ly đi, cũng chẳng vớ được chút đồ đạc nào. Ông ta chỉ có thể ném cho Tân Ly Ly một cái nhìn độc địa, rồi dẫn ba vị cô cô nhà họ Tân rời đi.

Bọn họ vừa đi được mấy trăm mét, một cơn gió quái ác ập đến, những hạt mưa lớn như hạt đậu trút xuống ào ào.

Gần nhà họ Tân vang lên những tiếng bước chân tán loạn: “Ối trời, ban ngày ban mặt sao tự nhiên lại mưa thế này, mau mau về nhà thôi.”

Tân Ly Ly nhìn đám người nhà họ Tân đang ôm đầu chạy trốn cơn mưa ở phía xa, trong lòng không khỏi cảm thấy hả hê: Đáng đời, đáng đời, đáng đời, cho nước mưa dìm chết các người đi.

Nàng vừa cúi đầu, liền đối diện với một đôi mắt sáng ngời. Tim nàng khẽ run lên, rồi nhe miệng cười ngây ngô: “Hì hì.”

Tư Mã Hữu An nhìn nàng chăm chú một hồi lâu, trong lòng thầm nghĩ: Nhân phẩm, có nghĩa là gì?