Chương 1

“Quốc sư!”

Mây đen nặng trĩu vần vũ trên vòm trời, tưởng chừng sắp đổ ụp xuống. Từng tia sáng đang cố len lỏi qua những kẽ hở, chiếu rọi trên những mái ngói hoa sen của vương cung Lạc Dương.

Cửa son đỏ của cung thành từ từ mở ra, một nhóm triều thần bước ra, dẫn đầu là một người thân khoác trường bào tay rộng màu đen huyền thêu văn hạc bằng tơ vàng. Gương mặt người ấy thanh lãnh, bình tĩnh. Guốc gỗ cao dưới chân theo mỗi bước đi vang lên những tiếng động, như sấm rền trong lòng mọi người.

Bách tính trong thành nhìn theo bóng áo đen đầy kiên định ấy, ánh mắt ngấn lệ. Vô số người đổ ra đường, quỳ rạp xuống đất. Những giọt nước mắt không ngừng rơi, tựa như trận mưa phùn trút xuống thành Lạc Dương, khiến lòng người bi thương khôn xiết.

“Quốc sư! Quốc gia lâm nạn, chúng thần thề sống chết không hàng, nguyện cùng Quốc sư hy sinh vì đại nghĩa*!”

(*) Câu gốc trong raw là 共赴鸿蒙 - Cộng phó Hồng Mông: Hồng Mông nghĩa là cõi hỗn độn nguyên sơ (trước khi có trời đất), ẩn dụ cho cái chết, cõi hư vô. → Cùng nhau hy sinh, nguyện chết vì đại nghĩa.

“Quốc gia lâm nạn, nguyện cùng Quốc sư hy sinh vì đại nghĩa!”

Một người hô, mười người hô, trăm người, ngàn người, vạn người cùng hô!

Tiếng hô vang trời dậy đất vọng khắp thành Lạc Dương đang cơn nguy biến: “Quốc gia lâm nạn, nguyện hy sinh vì đại nghĩa!”

Triều Đại Lập, Tuyên Gian năm thứ 55, hoàng đế điên băng hà. Các cuộc khởi nghĩa vũ trang, loạn lạc nổi lên không dứt. Khi ấy Quốc sư Tư Mã Hữu An đã ra tay xoay chuyển càn khôn, ổn định triều chính, diệt trừ phản loạn và đẩy lui ngoại xâm.

Nhưng ngay thời khắc chàng chuẩn bị nâng đỡ tân đế lên ngôi thì thứ đệ của chàng là Hoàn Chi Phàm đã tạo phản.

Hoàn Chi Phàm tuy là thân sinh đệ đệ, nhưng lại là con của di nương trong gia tộc.

Ở cái triều đại vốn phân biệt đích thứ rõ ràng này, hắn vô cùng căm hận người huynh trưởng là Tư Mã Hữu An – người dù không thể nói chuyện nhưng vẫn là đích xuất, lại có mẫu thân là công chúa đương triều. Bởi thế, từ nhỏ Hoàn Chi Phàm đã luôn đối đầu với huynh trưởng.

Uy danh Quốc sư của Tư Mã Hữu An quá lớn, các thế gia quý tộc trong triều bị dọa cho khϊếp sợ nên không dám phản kháng, nhưng trong lòng dù không cam tâm nhưng cũng chẳng thể làm gì được chàng.

Đúng lúc này, Hoàn Chi Phàm ỷ vào thân phận thứ đệ của Quốc sư, đã lôi kéo ba trong bốn thế gia còn lại. Ba tộc này vui vẻ đồng ý và hứa hẹn sẽ mang lại lợi ích lớn lao cho hoàng thất Tư Mã.

Cuối cùng, nhờ nội ứng ngoại hợp, liên minh các thế gia đã đánh thẳng đến dưới thành Lạc Dương.

Thành Lạc Dương, nơi chứng kiến bao thăng trầm của triều Đại Lập, khi đứng trước vòng vây của năm mươi vạn đại quân đã bị phá!

Nhưng đại quân chỉ bao vây Lạc Dương mà không tiến vào.

Hoàn Chi Phàm đứng trên tường thành nhìn xuống toàn bộ thành Lạc Dương, ép bọn họ phải dùng Tư Mã Hữu An để đổi lấy tính mạng của mình.

“Yêu sư khuynh đảo triều chính, các ngươi đã bị hắn che mắt! Dâng nộp tên yêu sư đó lên ta sẽ miễn cho tội chết cho các ngươi. Nếu không, ta sẽ cho tàn sát cả thành này!”

Không một ai đáp lời.

Thành Lạc Dương vẫn trầm mặc đứng đó.

Cảnh tượng bách tính trong thành cưỡng ép Tư Mã Hữu An ra chịu chết mà Hoàn Chi Phàm mong chờ không những không xuất hiện, mà bên tai hắn chỉ còn vang vọng những tiếng hô hào quả cảm hội tụ thành biển lớn: “Quốc gia lâm nạn, nguyện hy sinh vì đại nghĩa!”

Sắc mặt Hoàn Chi Phàm sa sầm lại.

Hắn nghiến răng: “Ngu xuẩn!”

Bách tính trong thành trừng mắt nhìn hắn đầy căm phẫn.

Có người không nhịn được, phỉ nhổ mà mắng: “Đồ lòng lang dạ sói nhà ngươi! Quốc sư nếu là yêu sư, thì ngươi thân là thứ đệ của Quốc sư là thứ gì? Chỉ là một tên ranh con mà thôi!”

Thứ tử? Sắc mặt Hoàn Chi Phàm đột biến. Hắn giật lấy cung tên của binh lính bên cạnh, nhắm thẳng vào người kia.

Người ấy ngẩng đầu ưỡn ngực, cười ha hả ba tiếng: “Quốc gia lâm nạn, nguyện hy sinh vì đại nghĩa!”

Mũi tên xuyên qua thân thể, ghim chặt người ấy xuống đất.