Chương 32

Gần nhất, Minh Hạ cảm thấy rất kỳ quái.

Cô nhận thấy rằng bất cứ khi nào cô bước ra khỏi lớp học, dù ngoài hành lang, căng tin hay thậm chí chỉ là đi chạy bộ, cô đều luôn bị nhiều người nhìn chằm chằm.

Điều khiến cô cảm thấy kỳ lạ hơn nữa là khi có người hỏi cô: "Xin lỗi, bạn có phải là Minh Hạ lớp 12-3 không?", cô mờ mịt mà trả lời đúng rồi sau, người kia lập tức nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời.

Nhưng cuối cùng lại cái gì cũng chưa nói, cái gì cũng không có làm đi rồi.

Minh Hạ: ? ? ? ? ? ?

Những người này đang làm gì vậy? ? ?

Chuyện gì đang xảy ra vậy !!!

*

Sau khi có kết quả kiểm tra kỳ thi hàng tháng, tất cả các giáo viên dạy lớp 12-9 đã mời bọn họ một bữa ăn.

Phải biết rằng, trong kỳ tuyển sinh đại học năm ngoái, thủ khoa toàn tỉnh khoa xã hội cũng mới 700 điểm, với điểm số hơn 690 của Minh Hạ cô có thể là ứng cử viên dự bị cho vị trí thủ khoa toàn tỉnh năm nay! Ít nhất thì cũng đủ điểm tranh vị trí thủ khoa thành phố.

Ôi, hâm mộ quá đi, tại sao trong lớp họ lại không có một học sinh “dấu tài” như vậy chứ?

Những học sinh học kém của “THPT số 2” gần đây phát hiện ra rằng họ dường như bị các giáo viên theo dõi. Đặc biệt là lớp thường khoa xã hội, quả thực chính là hoa thức ám chỉ, điên cuồng nhìn chằm chằm.

“kỳ thi tuyển sinh đại học sắp đến, đã đến lúc phải chăm chỉ học tập, không cần lo lắng học tập quá tốt mà áp lực”.

“giáo viên đối xử với học sinh như con của mình, có việc gì các em không cần giấu giáo viên, hãy làm bất cứ điều gì các em muốn, nhất là nếu sợ gặp áp lực nhưng đó lại là chuyện tốt, vậy càng phải làm!”

“ tôi nghe nói có một học sinh lớp 12-9 trong kỳ kiểm tra tháng đã trực tiếp viết đáp án mà không cần quá trình giải đề, không biết lớp chúng có người lợi hại như vậy không? Các bạn học ở hàng ghế sau nghĩ sao?”

"... ..."

Những học sinh học kém từ năm nhất: Thầy cô ơi! Chúng em thật sự là học sinh kém!! Làm ơn đừng nhìn chằm chằm vào chúng em nửa!!! Chúng em thật sự không làm được đâu, không phải giả vờ đâu! Chết tiệt, tất cả tại lỗi tên đầu sỏ ở lớp 12-9 kia ô ô ô…

Sau đó, Minh Hạ lại phát hiện, sau khi bị nhìn chằm chằm một cách khó hiểu, lại xuất hiện một đám người nhìn thấy cô đều quay đầu đi với vẻ mặt không vui, trong mắt tràn đầy sự đố kỵ, ghen ghét và oán giận.

Minh Hạ: ? ? ? ? ? ?

Cho nên rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? ? ?

*

Sau khi kết quả kỳ thi tháng được công bố, cô giáo dạy môn Văn Lý Minh Thúy cảm thấy phi thường bất bình! ! !

Lúc trước, khi Minh Hạ còn đang “dấu tài” môn nào thành tích cũng đều giống nhau kém cả, cô cũng không biết tiềm năng của Minh Hạ nên không quan tâm.

Sau đó, kỳ thi giữa kỳ đến, thành tích toán học và tiếng Anh của Minh Hạ tiến bộ vượt bậc, còn tham thi đua. Cả thành tích môn lịch sử, chính trị và địa lý cũng vậy.

Đúng! Chính là vậy!

Hiện tại, Minh Hạ là học sinh đạt điểm tối đa môn toán và tiếng Anh, các môn khác khoa xã hội cũng đạt điểm cao, chỉ có môn văn là điểm cao hơn điểm trung bình một chút?

Giáo viên môn Văn tỏ ra không hài lòng! Cô cũng không tin từ hôm nay trở đi, cô phải giám sát Minh Hạ, không đem thành tích môn Văn của Minh Hạ cải thiện, cô liền sửa đi dạy môn thể dục!

Những ai không đọc 《 A bàng cung phú 》 đều đi vòng quanh sân thể dục chạy năm vòng! ! !

Cho nên, Minh Hạ phát hiện, sau kỳ thi hàng tháng này, cuối cùng cô cũng được các giáo viên chính trị và địa lý buông tha. Các giáo viên toán và tiếng Anh cũng mỉm cười với cô. Nhưng cô giáo dạy môn văn thì trở nên nghiêm túc ngay khi nhìn thấy cô: "Tối qua em đã làm bài đọc hiểu chưa? Ý tưởng giải quyết vấn đề của em vẫn còn..."

Minh Hạ: ...

Than ôi, vẫn phải nhanh chóng cải thiện thành tích môn Văn, mới thực sự được giải phóng a.

Nhân tiện, tại sao câu hỏi về khả năng đọc hiểu môn Văn lại điên rồ đến thế! Tại sao cô luôn không thể hiểu được ý của tác giả và giáo viên ra đề?!

Quả nhiên, vẫn là toán học và tiếng Anh dễ tiếp cận hơn, còn lịch sử là môn đáng yêu nhất.

Cô thực sự sắp bị trầm cảm luôn rồi.