Chương 9

Mẹ Lâm đến hỏi: “Hay là mẹ xin phép cho con nghỉ một ngày để con làm thêm bài tập nhé?”

Mẹ, mẹ thật tốt.

Lâm Mỹ: “Không cần đâu mẹ, con sẽ đến trường mượn của bạn khác xem thử.”

Ngày hôm sau, mẹ Lâm đưa cho Lâm Mỹ năm mươi tệ: “Xem có gì cần thì mua nhé.”

Lâm Mỹ bỏ tiền vào túi đựng bút, cuối cùng kiểm tra lại bài tập và chìa khóa một lần rồi mới ra ngoài. Mẹ Lâm đứng ở cửa nhìn cô kiểm tra, nói: “Gần đây con có vẻ quy củ hơn nhiều đấy.”

Lâm Mỹ: “He he.” Rồi lại hỏi mẹ Lâm: “Mẹ có cần con mua gì về không? Trong nhà có thiếu gì không ạ?”

Mẹ Lâm biết gần đây con bé thật sự hiểu chuyện, biết giúp việc nhà rồi, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cái cây thông tắc cống bị hỏng rồi, con mua một cái về nhé. Cứ mua ở cửa hàng đồ kim khí ấy, nếu quá mười tệ thì thôi, nhiều nhất là tám tệ thôi.”

Giá của thứ này thì ngần ấy năm vẫn không thay đổi mấy. Lâm Mỹ nhớ lúc cô mua là mười lăm tệ, hình như cũng không đắt lắm. Khác hẳn với mức tăng giá của kem que.

Trường cấp hai trực thuộc nhà máy dệt là trường dành cho con em công nhân của nhà máy. Từ khu tập thể đi ra, Lâm Mỹ đã gặp không ít người xách cặp đến trường. Bên cạnh trường cấp hai trực thuộc là trường tiểu học trực thuộc. Đến lúc qua đường, tám phần đều là trẻ con trong khu tập thể của họ, từ những đứa trẻ sáu bảy tuổi cho đến học sinh cấp hai lớn như cô.

Lâm Mỹ chỉ nhớ được một vài người, huống hồ bây giờ không cùng lớp thì bình thường cũng không nói chuyện. Dù đều sống trong cùng một khu tập thể, mấy dãy nhà trước sau nhưng vẫn có rất nhiều người không quen biết.

Chờ đến khi vào cổng trường cấp hai trực thuộc, người chào hỏi đã nhiều hơn. Một cô gái thắt hai bím tóc nhỏ, bím tóc tết hai bên uốn thành hình tròn giống như trong phim “Uyển Quân” vừa được chiếu lại trên TV, đi đến thân mật khoác tay cô: “Được lắm, Lâm Mỹ, cả một kỳ nghỉ hè cũng không gọi điện thoại cho tớ.”

Lâm Mỹ phát hiện trí nhớ của mình thật sự kém đi rồi, cười ha ha nói: “Cậu đã làm xong sách bài tập chưa?”

Cô gái giật mình, nhỏ giọng hỏi: “Cái này giáo viên không thu đâu nhỉ?”

Chà, đây cũng là một người chưa làm xong.

Đi được một lúc, Lâm Mỹ nghe thấy người khác gọi cô gái này là Chu Hải. Đúng rồi, thật ra tên đầy đủ của cô ấy là Chu Hải Địch. Sau đó đổi thành Chu Hải. Mấy ngày nay Lâm Mỹ nghiêm túc nhớ lại, phát hiện hầu hết bạn học sau khi rời trường đều biến mất trong biển người. Họ không gặp lại nhau lần nào nữa, cũng rất ít khi nghe được tin tức của đối phương.

Cho nên cô cũng không có nhiều ấn tượng với Chu Khánh và Chu Hải.

Bây giờ gặp lại, quả thực giống như quen biết lại một người bạn cũ.

Năm ngoái, trường cấp hai trực thuộc bắt đầu mở rộng tuyển sinh, nhận học sinh bên ngoài vào học nhưng phải thu ba nghìn tệ phí tài trợ. Đây là một chính sách bị mọi người chỉ trích gay gắt của ông giám đốc út. Ai cũng nói ông ấy tham ô tiền bạc, nhận hối lộ, thậm chí có người còn nói đã từng thấy có người mang tiền đến nhà ông ấy.

Nhưng những chuyện này đều có thể tạm thời gạt sang một bên không cần phải bận tâm. Lâm Mỹ nhớ rằng vào năm lớp chín, mỗi phòng học đều được lắp đặt hệ thống sưởi, phía sau trường còn xây một phòng nồi hơi – việc này năm đó cũng bị người ta chỉ trích, tất nhiên là vì không an toàn.

Tuy nhiên, mùa đông năm đó vô cùng ấm áp, ngồi trong phòng học cũng không hề bị lạnh cóng chân.

Đi đến lầu hai, một cậu bé rõ ràng cao hơn các bạn nam cùng lứa tuổi gặp bọn họ và nói: “Chúng ta chuyển phòng học rồi, phải xuống lầu một chuyển bàn lên. Các cậu lên lầu ba đi, lớp chúng ta là lớp có bảng “Lớp 9/3” ấy. Để đồ xuống rồi ra sân thể dục phía sau chuyển bàn ghế lên.”

Người này không phải lớp trưởng thì là lớp phó học tập, hoặc là lớp phó thể dục.

Lâm Mỹ suy đoán.

Chu Hải khoác tay cô đi lên lầu ba. Dãy nhà mà lớp họ đang ở là dãy nhà cũ, chỉ có ba tầng. Mỗi khối lớp chiếm một tầng, cuối hành lang là văn phòng, lầu ba có phòng hiệu trưởng.