Chương 8

Kỳ thật buổi chiều Lâm Mỹ còn định giặt sạch chăn ga, vỏ gối và chăn bông mỏng của hai phòng. Từ sau khi cô ở một mình, cô có hứng thú đặc biệt với việc dọn dẹp vệ sinh, mỗi lần nhìn thấy những căn phòng cần dọn dẹp đều có cảm giác “Có thể dọn dẹp thật lâu đây!” đầy phấn khích. Nếu mẹ Lâm không nói, cô còn muốn tháo rèm cửa sổ trong nhà ra giặt nữa.

Buổi tối, Lâm Mỹ bắt đầu làm bài tập làm văn. Tổng cộng mười một bài, gồm văn thuyết minh, văn nghị luận, văn tự sự...

Lâm Mỹ bắt đầu lật sách văn mẫu để tìm bài mẫu. Nếu không có bài mẫu, cô hoàn toàn không biết những bài văn này nên viết như thế nào. Trong bài văn mẫu tự sự, có một người viết về những điều đã thấy khi đi du lịch với bố.

Lâm Mỹ khép sách lại, nhớ tới lúc trước công ty tổ chức đi Cửu Trại Câu, rất tốt, cô biết viết như thế nào rồi.

Văn thuyết minh, đây là giải thích về nguyên lý và nguyên nhân của một sự vật. Trong bài mẫu có một bài viết về cái khóa, một ổ khóa nhỏ bé, có một chiếc chìa khóa có thể mở nó ra. Nó có thể giúp mọi người khóa hộp, tủ, còn có thể khóa trên quyển nhật ký nhỏ.

Tác giả từ một chiếc khóa mà liên hệ đến lý tưởng nhân sinh, ý nghĩa thật sâu xa.

Lâm Mỹ rất muốn nói chủ đề này quá sâu sắc.

Cô suy nghĩ một lát, quyết định viết về tivi. Tivi đại diện cho cuộc sống của người dân, từ tivi đen trắng đến tivi màu, cuộc sống của mọi người ngày càng tốt đẹp hơn.

Quan trọng nhất là nó có sách hướng dẫn sử dụng, ít nhất năm trăm chữ đầu tiên không cần tự mình nghĩ.

Nếu đã viết về tivi thì bài thuyết minh thứ hai sẽ viết về tủ lạnh, tủ lạnh cũng đại diện cho tiến bộ trong cuộc sống của người dân mà. Nếu còn bài thứ ba, cô sẽ viết về quạt nan đến quạt điện đến điều hòa, cũng có thể mở rộng ý nghĩa sâu xa được. Đáng tiếc văn thuyết minh chỉ cần viết hai bài. Lâm Mỹ ghi lại ý tưởng này, quyết định khi cần viết văn thuyết minh thì sẽ dùng đến.

Một hơi giải quyết xong hai bài, Lâm Mỹ chạy đi tìm sách hướng dẫn sử dụng của tivi và tủ lạnh.

Mẹ Lâm nhìn cô lật ngăn kéo: “Con tìm cái gì thế?”

“Sách hướng dẫn sử dụng tivi nhà mình ạ.” Lâm Mỹ vùi đầu lục ngăn kéo.

“Con tìm cái đó làm gì?”

“Viết văn ạ.”

Mẹ Lâm: “...”

Lâm Mỹ cầm hai quyển sách hướng dẫn sử dụng và thẻ bảo hành đi rồi, mẹ Lâm gọi với theo: “Đừng làm mất hóa đơn đấy nhé.”

Lâm Mỹ dùng loại giấy kẻ ô để viết bài, chia thành nhiều đoạn, một đêm giải quyết xong bốn bài. Chiến thắng đã ở trong tầm tay, Lâm Mỹ tràn đầy tự tin nghĩ, ngày mai tiếp tục!

Ngày hôm sau, Lâm Mỹ vẫn giặt sạch chăn ga, vỏ gối, chúng đã bốc mùi rồi! Cô thật sự không chịu nổi. Sau khi mẹ Lâm trở về cô liền giả vờ ngây ngô, vùi đầu làm bài tập, ra vẻ “Con bận lắm, đừng làm phiền con”.

Chỉ còn lại hai ngày rưỡi, cô chỉ còn lại hai quyển sách bài tập. Hai ngày nay cô lại nhận hai cuộc điện thoại, đều là của bạn học. Cô tranh thủ hai ngày này cố gắng nhớ lại nhưng đáng tiếc vẫn không nhớ được nhiều người, nhận điện thoại chỉ có thể cười ha ha qua loa cho xong chuyện rồi nhân tiện hỏi xem đã làm xong sách bài tập chưa.

Những người gọi điện đến cũng là để hỏi cô đã làm xong bài tập chưa.

...

Bỗng nảy sinh cảm giác như gặp được tri kỷ!

Nhưng bài tập vẫn chưa xong, Lâm Mỹ đành phải tự mình lật sách, bắt đầu làm từ môn Toán trước. Dù sao thì môn này cũng không quá khó. Còn môn Ngữ văn thì có quá nhiều câu hỏi về việc tác giả nào sinh năm nào, người ở đâu, đã viết những tác phẩm gì. Hoặc là điền các câu và từ còn thiếu vào một đoạn văn.

Chắc chắn đều là những đoạn trong bài khóa đã học thuộc lòng trước đó.

Nhưng sao cô có thể nhớ được chứ?

Cô chỉ điền các câu hỏi về thơ ca và một số tác giả nổi tiếng, ví dụ như ở nhà có tuyển tập văn chương của Lỗ Tấn. Đến tối ngày 26, môn Toán đã làm xong, có công thức để áp dụng nên cũng khá đơn giản. Nhưng môn Ngữ văn thì viết dở dang, lật ra xem trang nào cũng có chỗ trống chưa viết được. Những câu hỏi về từ loại và phân tích thành phần câu đều để trống. Bây giờ, khi nhìn thành phần câu Ngữ văn, cô còn phải liên tưởng đến thành phần câu tiếng Anh trong đầu mới có thể hiểu rõ.