Lâm Mỹ uống xong một lon Coca, trở về tiếp tục chiến đấu.
Mười một giờ, mẹ Lâm đi tới: “Con vẫn chưa viết xong à?”
Mười một rưỡi lại vào, đau lòng nói: “Vẫn còn đang viết à?”
Mười hai giờ vào: “Đừng viết nữa, ngày mai viết tiếp.” Nói xong bà ấy liền muốn giúp Lâm Mỹ khép sách lại.
“Con sắp viết xong rồi mà mẹ, còn năm trang nữa thôi.” Lâm Mỹ vội vàng đè sách lại.
“Không viết xong cũng đừng vội, cùng lắm thì mẹ giúp con xin nghỉ, con cứ ở nhà làm xong rồi đi học.” Mẹ Lâm nói.
Lâm Mỹ nước mắt lưng tròng, cô chưa từng biết hóa ra mẹ đã cưng chiều mình như vậy từ khi mình còn bé tí. Việc cô ấy lớn lên không bị lệch lạc quả là một phép màu.
“Đi ngủ đi, ngoan nào.” Mẹ Lâm đẩy cô.
“Con viết xong rồi sẽ đi ngủ ngay mà.” Lâm Mỹ đẩy mẹ Lâm về phòng: “Mẹ ngủ nhanh đi, ngày mai còn phải đi làm nữa. Đúng rồi, bữa sáng không cần mua cho con đâu, con dậy rồi tùy tiện làm một ít gì đó ăn là được rồi.”
Bữa sáng hôm nay của cô chắc chắn là do mẹ Lâm đã đến quán ăn mua từ sáng sớm, mệt mỏi biết bao.
“Con gái của mẹ biết thương mẹ rồi.” Mẹ Lâm mỉm cười: “Không sao đâu, con không ăn mẹ cũng phải ăn chứ, mẹ cũng thích ăn những món đó mà.”
Mẹ mới không thích ăn ấy. Lâm Mỹ nhớ trước kia bữa sáng mẹ thích ăn cháo, bánh bao với dưa muối, chỉ bởi vì cô thích ăn đồ ngoài hàng nên mẹ mới mua cho cô.
Trái tim nhỏ của Lâm Mỹ thắt lại, cảm thấy trước kia mình thật sự rất bất hiếu.
Sau khi viết xong, cô tiện tay dọn dẹp đồ trên bàn, mang rác trong bếp và nhà vệ sinh ra cửa, kiểm tra lại cửa chống trộm và cửa sổ rồi mới về phòng ngủ.
Ngày hôm sau thức dậy, cô phát hiện bữa sáng càng phong phú hơn!
Giải thích một chút, quán ăn sáng ở cửa nhà họ Lâm chỉ có quẩy và bánh rán, sữa đậu nành thì mỗi sáng có một người đi xe đạp chở theo hai thùng lớn đến bán. Cách đây khoảng hai trạm xe buýt có một cửa hàng bán đồ ăn sáng đa dạng hơn, nằm trong một con hẻm nhỏ chuyên bán đồ ăn sáng.
Cửa hàng đó có tào phớ, canh thịt bò cay Hà Nam, bánh bao chiên.
Bây giờ ba món này đều ở trên bàn, cộng thêm trứng luộc nước trà nữa.
Chắc chắn là mẹ cảm thấy cô đã vất vả học hành rồi nên mới cố ý mua về an ủi cô.
Lâm Mỹ ăn bữa sáng cũng cảm thấy chột dạ.
Ăn xong rửa bát quét dọn phòng bếp, tiện tay thu dọn quần áo bẩn ném vào máy giặt, đổ nước vào. Sau đó cô tiếp tục vui vẻ đi làm bài tập, đợi đến giờ thì quay lại cho bột giặt rồi lại tiếp tục trở về làm bài tập, đến giờ thì quay lại cho quần áo vào l*иg vắt, xong lại tiếp tục viết bài.
Chờ khi mẹ Lâm về đến nhà thì thấy trên ban công treo đầy quần áo vừa giặt sạch sẽ.
“Con nói xem con làm mấy việc này làm gì hả?” Mẹ Lâm tức giận nói.
Sau khi giặt quần áo thì bị ăn một trận mắng ngay giữa trưa.
“Con cứ học hành cho tốt là được, cái này là việc của con sao? Con giặt có sạch không hả?” Mẹ Lâm kiểm tra quần áo đã giặt trên ban công, phát hiện cổ áo, ống tay áo đều rất sạch sẽ. Lâm Mỹ lấy lòng nói: “Con đã dùng xà phòng chà kỹ rồi mà mẹ.”
Mẹ Lâm trừng mắt, Lâm Mỹ rụt cổ lại.
“Sau này ở nhà không được làm việc lăng xăng nữa. Đó là đồ điện, con đã dùng bao giờ chưa? Chẳng may bị điện giật thì sao hả?” Mẹ Lâm tiếp tục dạy dỗ con, vừa nói vừa gắp sườn chiên cho cô.
Thực đơn bữa trưa nay là sườn chiên, nem rán, phồng tôm, còn có một nồi canh miến chua cay lớn. Tất cả đều là món mà Lâm Mỹ thích ăn.
“Con ngốc như vậy sao?” Lâm Mỹ bưng bát: “Con đã lớn thế này rồi mà mẹ. Mỗi ngày mẹ về còn phải nấu cơm cho con, con chỉ giặt quần áo thôi mà.” Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Chi bằng sau này con đi chợ mua đồ ăn nhé? Để mẹ về đỡ phải chạy ra chợ một chuyến.”
“Chợ ngay tại ngã tư, trên đường về mẹ tiện thể mua luôn.” Mẹ Lâm nói: “Mẹ biết con muốn giúp mẹ nhưng con cứ lo cho bản thân mình trước là được. Mấy việc này không làm mẹ mệt đâu.”