Bài tập chép từ vựng tiếng Anh chỉ còn lại một nửa, nếu làm nhanh thì tối nay có thể hoàn thành hết. Lâm Mỹ muốn mượn bài tập của Chu Khánh, đến ngày 27 cô sẽ mang đến trường trả lại cho Chu Khánh.
Chu Khánh gật đầu: “Được thôi, tớ đã dò lại hết rồi.”
Lâm Mỹ không biết sau này Chu Khánh sẽ thế nào nhưng thấy cô ấy nghiêm túc như vậy, ngay cả bài tập hè cũng dò đi dò lại, có thể thấy thành tựu sau này chắc chắn không nhỏ.
Sau đó Lâm Mỹ ở trong phòng làm bài tập, Chu Khánh ở phòng khách xem tivi.
Đối với Lâm Mỹ mà nói, việc bạn bè đến nhà rồi tự chơi như thế này là không thể tưởng tượng được, nhưng bây giờ hình như lại rất hợp lý. Cũng chẳng có gì lạ, Chu Khánh cũng sẽ không giận dỗi kiểu “Tớ đến mà cậu không chơi với tớ”. Lâm Mỹ đặt coca và sữa chua lên bàn trà cho cô ấy, còn có dưa hấu nữa, dặn cô ấy muốn ăn kem thì tự mình lấy.
Cô thật sự không đủ thời gian, nghĩ đến việc không nộp được bài tập thì sẽ xấu hổ vô cùng.
Chu Khánh xem tivi ở phòng khách nhà Lâm Mỹ cho đến năm rưỡi chiều thì nói phải về nhà, Lâm Mỹ tiễn cô ra ngoài, Chu Khánh cười nói: “Hôm nay chưa nói chuyện được gì với cậu cả, đến trường rồi nói tiếp nhé.”
Lâm Mỹ vẫy tay chào: “Cảm ơn cậu nhé, trên đường cẩn thận đấy, nhớ chú ý xe và đèn giao thông!”
Chu Khánh phì cười: “Tớ đi đây.”
Lâm Mỹ đứng đó, ngẫm lại lời mình vừa nói có phải thật sự rất kỳ lạ không...
Buổi tối, Chu Khánh gọi điện thoại tới: “Lâm Mỹ, cậu quên đưa sách văn mẫu của cậu cho tớ rồi.”
Thật đúng là quên mất...
Lâm Mỹ: “Vậy... Cậu đến nhà tớ một chuyến nữa nhé?” Cô thật sự không nhớ nhà Chu Khánh ở đâu, hình như là ở khu tập thể hàng không gì đó.
“Không cần, cậu nói tên sách cho tớ biết, bố tớ nói sẽ giúp tớ tìm thử xem.” Chu Khánh nói.
Bố của Chu Khánh vẫn luôn là người toàn năng, không gì là không thể.
“Cậu chờ một chút.” Lâm Mỹ đặt điện thoại xuống chạy về phòng.
Cô nói mình có sách văn mẫu không phải là nói dối, cô nhớ rõ trước đó cô đã tham gia một hội chợ sách do hiệu sách Tân Hoa tổ chức, hình như là vào dịp Tết năm ngoái.
Bởi vì sách là dùng tiền mừng tuổi của cô để mua.
Mua sách là để chứng minh với mẹ: “Mẹ xem, con cũng luôn nhớ đến việc học bài đó chứ”. Nhưng sau khi mua về thì nó vẫn mới tinh nằm trong tủ sách của cô, mãi cho đến khi dọn tủ sách để bán phế liệu trước khi vào cấp ba hay đại học gì đó thì bị mẹ Lâm mang đi tặng cho trẻ con nhà hàng xóm.
Bài mẫu nhiều cũng không phải là giả. Bởi vì Lâm Mỹ khi chọn sách đã nghĩ muốn chọn một quyển có nhiều bài mẫu để cô có thể học hỏi thêm.
Cô cầm quyển sách vừa tìm thấy chạy về, nói vào trong ống nghe điện thoại: “Một quyển tên là “Tám trăm bài văn mẫu hay”, một quyển tên là “Tuyển tập một trăm bài văn của thanh thiếu niên”, đều do Nhà xuất bản Giang Tô phát hành.”
Loại sách này mỗi năm đều có rất nhiều, khả năng trùng với sách Chu Khánh đang có rất nhỏ, quả nhiên Chu Khánh nói: “Tớ ghi lại đây rồi. Hai quyển này tớ đều không có.”
Bố cậu nghiêm khắc quá đi.
Lâm Mỹ rất muốn nói những lời này. Bố Chu tuyệt đối là kiểu người mong con gái thành đạt, từ khi Chu Khánh còn rất nhỏ đã yêu cầu nghiêm khắc. Không biết trong tủ sách của Chu Khánh có bao nhiêu quyển sách ôn tập nữa.
Sau khi gác điện thoại, Lâm Mỹ tiếp tục miệt mài chép từ vựng, chép đến chín giờ bốn mươi mới xong. Khoảnh khắc chép xong từ cuối cùng, cảm giác thành tựu và hạnh phúc bao trùm lấy cô!
Lâm Mỹ vui vẻ chạy đến phòng khách, mở một lon Coca uống.
“Viết xong rồi à?” Mẹ Lâm hỏi.
“Viết xong tiếng Anh rồi ạ.” Lâm Mỹ nói. Tiếng Anh là dễ nhất, sách bài tập đó chắc cũng sẽ viết xong nhanh thôi, tối nay giải quyết cho xong tiếng Anh, ngày mai viết xong hai quyển bài tập hè rồi đến tập làm văn, cái này cũng không cần động não nhiều. Khó nhất là hai quyển sách bài tập Ngữ Văn và Toán, không biết liệu có thể mượn Chu Khánh nữa không...