Chương 50

“Nói thật, thành tích của con không tốt lắm, trong lớp chỉ đứng trong top mười, còn trong cả khối thì rớt xuống top năm mươi. Con từ nhỏ đã chăm chỉ, bố nghĩ đây có lẽ chính là năng lực của con rồi. Bố cũng không muốn con quá vất vả, bây giờ chúng ta đã có đường tắt để đi, tại sao không đi chứ?” Bố Chu nói.

Chu Khánh nói xong liền khóc nấc lên: “Tớ… tớ cảm thấy mình ngốc chết đi được… học thế nào cũng không vào… Thành tích tiến bộ rất chậm… Có lúc đầu óc tớ học đến mụ mị, sách vở đọc thế nào cũng không vào…”

Lâm Mỹ nhìn những ánh mắt xung quanh đang lặng lẽ đổ dồn về phía họ, liền kéo Chu Khánh vào nhà vệ sinh.

Ở đó, Chu Khánh rửa mặt, bình tĩnh lại một chút.

Lâm Mỹ lấy khăn giấy ra đưa cho cô bạn.

Cô ít nhiều có thể hiểu được vì sao Chu Khánh lại khóc. Đi Mỹ chỉ là một phương diện, cô ấy chỉ cảm thấy mình đã làm bố thất vọng. Bây giờ trong đầu cô ấy toàn là “Tại sao mình lại ngốc như vậy?”, “Nếu mình thông minh hơn một chút, thành tích tốt hơn nữa, bố mình sẽ không cần lo lắng cho mình nữa.”

Vì vậy, họ cũng không mua đề thi nữa, Lâm Mỹ kéo cô ấy ra ngoài, đứng trước quầy đồ uống lạnh ở cửa hiệu sách mua hai chai Coca ướp lạnh. Sau đó hai người đứng nói chuyện.

“Thật ra tớ thấy cậu nghĩ quá nghiêm trọng rồi.” Lâm Mỹ nói, thời tiết bây giờ uống Coca có hơi lạnh, uống một ngụm lạnh buốt cả trán.

Chu Khánh yên lặng uống Coca, không nói một lời.

“Chuyện du học cậu đừng nghĩ nhiều quá, nó cũng chỉ là một ngôi trường thôi, tương đương với việc cậu đổi trường học. Người ta cứ nói bên mình sính bằng cấp nước ngoài, biết đâu đến lúc cậu học xong về nước, du học sinh nhiều đến mức chẳng ai thèm nữa thì sao?” Lâm Mỹ nói, đây chính là sự thật.

Cách nói này khác hẳn với những gì Chu Khánh từng nghe. Cô ấy nói không muốn đi, bố Chu đã tìm rất nhiều người đến khuyên cô ấy, ai cũng nói “Bố con muốn tốt cho con”, “Bây giờ ai cũng cho con đi du học, con không đi là tụt hậu so với người khác rồi”, “Mẹ con ở bên đó vừa hay có thể chăm sóc con”, “Biết đâu bố mẹ con lại có thể tái hợp thì sao”.

Chu Khánh biết mẹ mình ở Mỹ có bạn trai, hai người vẫn chưa kết hôn nhưng đã sống chung nhiều năm. Mẹ Chu còn gửi ảnh về, trong ảnh có một cô gái lớn tuổi hơn cô ấy và một cậu bé nhỏ tuổi hơn cô ấy, ba người họ trông rất thân thiết.

Cho nên cô mới không muốn đi, cô đi thì coi là gì chứ?

Nghe Lâm Mỹ nói, mắt Chu Khánh sáng lên: “Vậy nếu không ai thèm nữa, có phải tớ không cần đi không?”

“Ý của tớ là, cậu đi cũng phải cố gắng, phải học giỏi hơn người khác, ít nhất phải giỏi hơn người bình thường mới có tác dụng. Học làng nhàng rồi về thì còn không bằng học ở trong nước.” Lâm Mỹ nói, tất cả đều là lời tự đáy lòng của cô, từng chữ đều là máu và nước mắt.

Chu Khánh tỏ ra hứng thú hơn với câu nói trước đó của cô, ra vẻ chăm chú lắng nghe: “Cậu nói xem tại sao lại không hiếm lạ nữa?”

Lâm Mỹ tính cho cô ấy một bài toán: “Nói thế này nhé, bây giờ cậu ra nước ngoài mới học cấp hai, phải sang đó học cấp ba của họ để có học tịch. Nhưng ngôn ngữ bất đồng nên cậu ít nhất phải học một năm trường ngôn ngữ trước. Điều này cũng giống như học cấp ba muộn hơn chúng ta một năm ở trong nước.” Cô lấy trường học trong nước ra làm ví dụ: “Muộn một năm cộng thêm ba năm cấp ba là bốn năm, đại học thường là ba, bốn, hoặc năm năm, cứ tính bốn năm là tám năm. Sau đó cậu không thể chỉ học xong đại học là về, ít nhất cũng phải học lên thạc sĩ. Có những ngành yêu cầu học vị cao hơn, không học lên nữa thì cũng vô dụng.”

Lâm Mỹ nói: “Tính ra như vậy, cậu ít nhất phải ở nước ngoài học mười năm mới có thể về nước. Bây giờ phát triển nhanh như vậy, mười năm sau ai biết sẽ thế nào? Giống như họ hàng cậu nói, hiện tại gia đình có chút điều kiện đều cho con cái ra nước ngoài, giống như một trào lưu du học vậy, đến lúc cậu về nước, biết đâu lại có một làn sóng du học sinh. Nhiều du học sinh như vậy, dù là công ty hay đơn vị thì họ đều có nhiều lựa chọn hơn, đương nhiên họ sẽ chọn những người có thành tích xuất sắc hơn, ưu tú hơn.”