Bữa trưa rất thịnh soạn, mẹ Lâm xào một đĩa rau, một đĩa trứng xào cà chua, trộn một đĩa cà tím hấp và hầm một nồi canh thịt viên bí đao. Trước mặt Lâm Mỹ còn có hai cái đùi gà rán.
Cầm bát cơm trên tay, Lâm Mỹ nói: “Mẹ ơi, chiều nay có bạn học của con đến nhà mình.”
“Là Chu Thanh phải không con?” Mẹ Lâm hỏi.
Lâm Mỹ nhớ mang máng Chu Thanh là bạn học tiểu học của mình, liền gật đầu qua loa: “Bọn con cùng làm bài tập ạ.”
Mẹ Lâm: “Trong tủ lạnh có kem, con nhớ lấy cho bạn ăn đấy. Nếu muộn thì giữ bạn ở lại ăn cơm tối, nhà mình còn dưa hấu, trước khi đi làm mẹ sẽ cắt sẵn để tủ lạnh cho các con, con nhớ lấy ra cho bạn ăn nhé. Nhà mình còn Coca không?”
Lâm Mỹ đương nhiên không nhớ lúc này nhà còn Coca không.
Mẹ Lâm đặt đũa xuống đi xem, một lúc sau đặt mấy lon Coca lên bàn: “Lần sau có dịp thì mẹ tranh thủ mua một thùng.” Bà ấy vừa cầm đũa lên, đột nhiên nhớ ra rồi nói: “À đúng rồi, trong tủ lạnh còn có sữa chua nữa.”
Bà ấy lại đặt đũa xuống đi vào bếp mở tủ lạnh, quay ra hài lòng nói: “Trong tủ lạnh còn mấy túi sữa chua, con nhớ lấy cho bạn con uống nhé.”
Ăn cơm trưa xong, mẹ Lâm đuổi cô về phòng làm bài tập khiến Lâm Mỹ vốn có thói quen rửa bát sau bữa ăn bị đuổi về phòng một cách không quen, mẹ Lâm nói: “Không cần con rửa, đi làm bài tập của con đi.”
Lâm Mỹ mang cảm giác tội lỗi nghe tiếng mẹ rửa bát dọn dẹp trong bếp, tiếp tục chép từ vựng của mình.
Sau bữa trưa, mẹ Lâm ngủ trưa nửa tiếng. Hai giờ rưỡi, Lâm Mỹ nghe thấy tiếng chuông báo thức ở phòng bên cạnh. Mẹ Lâm ra rửa mặt rồi chuẩn bị đi làm, vào phòng thấy cô vẫn đang viết liền nói: “Viết một lát thì đứng dậy đi lại, ăn que kem, đừng để mệt quá nhé con.”
Mẹ Lâm vừa đi chưa đầy hai mươi phút thì có người gõ cửa.
Lâm Mỹ vội ra mở cửa, ngay khoảnh khắc mở cửa bảo vệ và nhìn thấy khuôn mặt cô bé bên ngoài, vùng ký ức của cô như được kích hoạt!
Cô nhớ ra cô bé này là ai rồi!
“Chu Khánh!” Cô kêu to.
Chu Khánh nóng đến mức toàn thân đổ mồ hôi, mặt đỏ bừng, cao hơn Lâm Mỹ nửa cái đầu. Lâm Mỹ nhớ ra cô ấy rồi, tuy tên cô ấy và Chu Thanh, bạn học tiểu học của cô phát âm giống nhau, nhưng chữ “Khánh” của cô ấy có nghĩa là âm thanh tuyệt vời do nhạc cụ phát ra. Vì viết rất khó nên Chu Khánh phàn nàn về cái tên mà bố đặt cho mình không biết bao nhiêu lần rồi.
Nhưng đến năm lớp chín thì cô ấy đã chuyển trường, nghe nói là chuyển đến một trường khác, trường đó nằm cạnh một trường cấp ba rất tốt, đến lúc đó có thể sắp xếp cho cô ấy vào học để lỡ như thi trượt thì cũng là một lối thoát.
Kể từ đó hai người chưa từng gặp lại nhau.
Ngồi trong căn phòng nhỏ của Lâm Mỹ, hai người mỗi tay cầm một que kem người tuyết, Chu Khánh hỏi: “Cậu viết đến đâu rồi?” Cô ấy đi tới cúi xuống nhìn quyển vở của Lâm Mỹ đang mở trên bàn học, kinh ngạc thốt lên: “Cậu luyện chữ à? Viết đẹp thật đấy.”
Lâm Mỹ nói: “Lấy bài tập của cậu ra cho tớ xem với nào.”
Chu Khánh mở chiếc cặp cao bồi của mình ra, lấy hai quyển bài tập bên trong rồi nói: “Cậu vẫn nên tự viết thì tốt hơn.”
Lâm Mỹ dần dần nhớ ra nhiều chuyện hơn. Có lẽ do bố của Chu Khánh quản lý nghiêm khắc nên đôi khi cô ấy sẽ nói những lời “không được chào đón” như vậy, vì thế quan hệ với bạn bè trong lớp không được tốt lắm. Thực ra Lâm Mỹ và Chu Khánh cũng không phải là bạn thân nhất, nhưng hai người ngồi bàn trước bàn sau, sau khi đổi chỗ vào học kỳ hai năm lớp hai thì trở thành bạn bè.
Lâm Mỹ bây giờ không còn là trẻ con nữa, đương nhiên sẽ không cảm thấy lời của Chu Khánh chói tai, cô gật đầu nói: “Để lần sau nhé.” Đây không phải là nói cho qua chuyện, lần sau cô nhất định sẽ tự mình viết.