Chương 49

“Cho mợ một lát đi. Lâm Mỹ ăn khỏe thật đấy.” Mợ gắp nốt số còn lại.

Ăn xong về đến nhà, Lâm Mỹ liền thu dọn cặp sách chuẩn bị đi hiệu sách Tân Hoa, cô nói với mẹ Lâm: “Con đi hiệu sách với Chu Khánh đây ạ.”

“Đừng mua sách tham khảo nữa, con mua đủ nhiều rồi.” Mẹ Lâm nói, bây giờ bà ấy đang rất lo, con không chăm chỉ suốt ngày lêu lổng thì bà ấy sốt ruột, con đột nhiên trở nên quá hiểu chuyện, quá chăm chỉ, bà ấy lại sợ con học hành ảnh hưởng đến sức khỏe.

Lâm Mỹ vẫy tay với mẹ: “Con không mua sách, chỉ mua hai bộ đề thôi ạ.”

“Đề cũng đừng mua, trường các con không phải đã phát rồi sao? Đừng mua nữa, đi trượt băng với bạn đi, đi ăn vặt đi.” Mẹ Lâm dúi cho con gái hai mươi tệ: “Bây giờ mẹ nhìn con cầm sách là thấy hoảng.”

Lâm Mỹ cười hì hì vỗ lưng mẹ Lâm: “Không hoảng đâu ạ, chỉ năm nay thôi. Thi xong là ổn rồi.”

Mẹ Lâm nghiêm túc nói: “Nghe lời nhé, phải kết hợp giữa học và chơi. Con học cả tuần rồi, lúc nghỉ ngơi nên nghỉ ngơi cho tốt.”

“Vâng, con biết rồi ạ.” Lâm Mỹ ngoan ngoãn đồng ý, ra khỏi cửa mới nghĩ không ngờ, hiếm khi chăm chỉ một lần mà mẹ lại không muốn. Điều này làm cô nhớ lại sau khi đi làm còn phải thi lấy chứng chỉ, mẹ Lâm nói với cô: “Không cần kiếm nhiều tiền như vậy, sức khỏe là quan trọng nhất. Ban ngày con đi làm, buổi tối đọc sách đến mấy giờ? Có ngủ đủ không?” Rồi lại sờ mặt cô: “Thức đêm không tốt cho da đâu, dễ già lắm.” Sau này thấy khuyên cô không được, mẹ Lâm liền cho cô năm nghìn tệ để đi mua mỹ phẩm chú ý dưỡng da.

Đứng ngoài cửa lớn của hiệu sách Tân Hoa, Chu Khánh đưa cho Lâm Mỹ hai tờ giấy: “Bố tớ nhờ người tra rồi, đây là điểm chuẩn của các trường đại học tuyển sinh ở chỗ chúng ta trong năm năm gần đây.”

“Bố cậu đúng là lợi hại thật.” Lâm Mỹ lướt qua điểm số, phát hiện về cơ bản đều trên 500 điểm, để chắc ăn thì tốt nhất nên thi được khoảng 550 điểm. Thanh Hoa và Bắc Đại đều là 600 điểm.

Cô nhớ năm đó mình thi được hơn bốn trăm bảy mươi điểm, muốn thi được năm trăm rưỡi, việc này có chút khó đây.

Chu Khánh vẫn nhìn Lâm Mỹ, thấy cô chăm chú nhìn điểm chuẩn trên giấy, nói: “... Lâm Mỹ, bây giờ cậu thật sự bắt đầu nghĩ đến chuyện thi đại học rồi sao? Cậu không thấy quá sớm à?”

7Lâm Mỹ gấp hai tờ giấy photocopy lại, trả cho Chu Khánh nói: “Tớ chỉ là tối qua đột nhiên nghĩ đến thôi. Nghĩ thông suốt sớm một chút cũng không sao cả.”

“Cậu muốn thi trường nào?” Chu Khánh hỏi.

“Vẫn chưa nghĩ ra. Tớ nghĩ là trước tiên xem điểm của các trường ở mức nào, sau đó sẽ cố gắng theo hướng đó.” Cô nói.

Chu Khánh lại nắm chặt tay Lâm Mỹ, hai người đi vào hiệu sách Tân Hoa.

Lúc này trong hiệu sách vẫn đang bật quạt trần, trong phòng lại râm mát, đi vào khá là mát mẻ. Tuy nhiên, người trong hiệu sách cực kỳ đông, đông như kiến.

Hai người đi đến khu sách tham khảo cấp hai để xem đề thi, Chu Khánh vẫn luôn có vẻ có tâm sự, không mở miệng nói chuyện.

Lâm Mỹ lặng lẽ hỏi cô ấy: “Cậu sao vậy? Có phải có tâm sự gì không?”

Chu Khánh cũng muốn tìm Lâm Mỹ để hỏi xem cô nghĩ thế nào.

Mẹ cô ấy trước đó vẫn muốn đón cô ấy sang Mỹ, nhưng bố cô ấy không đồng ý. Kết quả lần này không biết hai người đã nói gì mà bố cô ấy đột nhiên đồng ý, hỏi Chu Khánh nghĩ thế nào, nếu cô ấy cũng đồng ý thì sau khi tốt nghiệp cấp hai sẽ đưa cô ấy ra nước ngoài, để cô ấy học cấp ba ở Mỹ.

“Hai năm nữa bố cũng đi. Bố đã nghĩ kỹ rồi, mẹ con nói có lý. Sau này thế hệ các con cạnh tranh sẽ càng khốc liệt, chỉ học đại học thôi là không đủ nữa. Các đơn vị tuyển dụng đều theo đuổi học vị cao, lúc này có hồ sơ du học sẽ có lợi cho con. Cho dù ở bên ngoài chỉ học một trường đại học bình thường, khi trở về cũng có thể được cộng điểm.” Bố của Chu Khánh không bao giờ hút thuốc trước mặt cô ấy nhưng ngày đó ông ấy lại vừa hút thuốc vừa nói, lông mày nhíu chặt.