Chương 48

Cô Từ cũng đứng sau lưng Lâm Mỹ một lúc, Lâm Mỹ nghi ngờ danh tiếng của mình đã truyền đến tai cô giáo dạy Toán rồi. Cô Từ đứng xong rồi đi, không nói gì, có lẽ chỉ là đi ngang qua.

Lâm Mỹ thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi tan học, Chu Khánh khoác tay Lâm Mỹ xuống lầu nói: “Tớ thấy cô Từ cũng có lòng tin với cậu rồi đấy.”

Lâm Mỹ: “... Không cần đâu mà.”

Cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để trở thành học trò cưng của tất cả giáo viên. Một cô Trịnh là đủ rồi! Thêm một cô Từ nữa chắc cô sẽ “chết” mất!

Buổi tối về đến nhà, mẹ Lâm nói: “Ngày mai nghỉ đúng không? Qua thăm bà ngoại con đi?”

“Vâng ạ.” Lâm Mỹ nói: “Đào Đào có ở nhà không ạ?”

“Nghe cậu con nói nó không về, vẫn ở trường.” Mẹ Lâm vẫn luôn cảm thấy cậu và mợ quá dễ dãi với Đào Đào. Một đứa con trai, suốt ngày đánh nhau không học hành mà họ chẳng hề lo lắng chút nào.

“Không sao đâu ạ, sau này Đào Đào có thể theo cậu đi làm ăn mà.” Lâm Mỹ nói. Đào Đào cuối cùng quả thật cũng đi làm ăn, đầu tiên là mở một gian hàng trong khu phố máy tính, làm đại lý cho máy tính Tsinghua Tongfang kiêm bán USB, MP3, P4, P5, và các loại điện thoại nội địa. Sau này có Taobao, cậu ta liền mở cửa hàng trên Taobao, cũng kiếm được không ít tiền. Lâm Mỹ còn nhờ cậu ta lắp cho một cái máy tính, giá cực kỳ rẻ.

Cho nên mới nói, phía đông không sáng thì phía tây sáng, thời thế thay đổi nhanh chóng, tương lai ra sao không ai biết được.

Lâm Mỹ đột nhiên cảm thấy, thực ra cô cũng nên suy nghĩ xem tương lai mình sẽ làm gì. Đầu tiên, có đi du học nữa không? Thực ra nếu không đi du học, số tiền tiết kiệm được vừa hay có thể mua thêm một căn nhà nữa. Cô học xong thạc sĩ thì ra ngoài làm việc rồi học tại chức lên tiến sĩ gì đó, vừa tích lũy kinh nghiệm, nghe cũng không tệ.

Lùi lại một chút, cấp hai có nên chuyển trường không? Lần trước cô học cấp ba ở trường Thất Trung, trong thành phố chỉ được coi là trường hạng trung. Lần này thử cố gắng vào trường Tỉnh Lục xem sao? Trường Tỉnh Nhất thì không dám mơ, nhưng Tỉnh Lục chắc không phải là hy vọng xa vời đâu nhỉ?

Nếu có thể vào được Tỉnh Lục, thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại có thể hơi mơ mộng, nhưng còn đại học Chiết Giang thì sao?

Tối đó Lâm Mỹ gọi điện cho Chu Khánh, trong ấn tượng của cô chỉ có Chu Khánh mới có thể có thông tin về phương diện này.

“Cậu nói muốn biết điểm chuẩn năm ngoái của đại học Chiết Giang à?” Chu Khánh ngây người một lúc trong điện thoại rồi nói: “Để tớ đi hỏi bố tớ xem.” Cô ấy nói: “Lâm Mỹ, bây giờ cậu đã nghĩ đến chuyện vào đại học rồi sao?”

Lâm Mỹ đột nhiên nhận ra mình đã làm một việc ngốc nghếch. Cấp ba còn chưa học đã nghĩ đến chuyện đại học, đúng là quá vội vàng.

Nhưng bố Chu lại rất tán thành việc này.

Sáng hôm sau, Chu Khánh gọi điện cho cô.

“Bố tớ mắng tớ rồi, ông ấy nói bạn học của con bây giờ đã biết nghĩ đến chuyện đại học, còn con thì ngày nào cũng chẳng biết gì cả.” Chu Khánh thở dài một hơi: “Tớ đến tìm cậu nhé? Hai chúng ta nói chuyện một chút.”

“Trưa nay tớ đến nhà bà ngoại, chiều đi. Cậu đến nhà tớ hay chúng ta ra ngoài?” Lâm Mỹ nói.

“Cậu muốn đi đâu?” Chu Khánh hỏi.

“Hiệu sách Tân Hoa? Tớ muốn đi mua thêm hai bộ đề nữa.” Lâm Mỹ nói.

Buổi trưa ở nhà bà ngoại, mợ làm món mì xào, giá đỗ cho vào cả cân, còn thịt thì từ đầu đến cuối không thấy một miếng nào. Thế mà mợ còn nói mợ cố tình cho rất nhiều thịt, ở đâu chứ?

Lâm Mỹ lục trong bếp, tìm ra hai hộp thịt hộp, vui vẻ mở hết ra, cắt thành từng lát dày, bưng ra một đĩa. Mợ giật mình: “Cháu ăn hết được không?” Vừa nói vừa định lấy bát múc bớt một phần cất đi.

Lâm Mỹ: “Mọi người cùng ăn đi ạ. Mợ không ăn đúng không? Mẹ ăn không ạ?”6

Mẹ Lâm chìa bát ra: “Cho mẹ một ít.”

Lâm Mỹ bưng đĩa đi chia cho từng người, mỗi người trong bát được vài lát là chẳng còn lại bao nhiêu. Cuối cùng còn lại hai lát, Lâm Mỹ đưa cho mợ: “Mợ thật sự không cần ạ? Vậy cháu ăn hết nhé.”