Chương 47

Mọi người cảm thấy hình như cũng có lý, nếu làm xong bộ đề này mà đến cả kỳ thi tốt nghiệp cũng không sợ, vậy chẳng phải rất tốt sao?

Đề được phát xuống, mười tờ.

Lâm Mỹ nhìn xem, thì ra là hai bộ.

“Đề A và B.” Cô Từ nói: “Vốn dĩ định dùng để tổ chức kiểm tra cho lớp các em và lớp 9/4. Nhưng không ngờ lại đúng vào dịp Quốc khánh, không có thời gian kiểm tra nên mới phát thẳng cho các em làm bài tập về nhà.”

Thế là mọi người lại “được hời”. Sao có thể không cảm động đến rơi nước mắt? Chúng ta có phải rất may mắn không? Quốc khánh thật sự tốt đẹp đến phát khóc.

Dù sao thì ai cũng có chút phấn khích vì đã thoát được một kiếp nạn.

Mọi người cười hì hì chuẩn bị cất đề đi, cô Từ nhướng mày: “Bắt đầu làm đi, vừa hay tôi ở đây, có vấn đề gì thì giơ tay.” Nói rồi cô ấy ngồi xuống sau bục giảng, mở sách ra bắt đầu học tập (?).

Lâm Mỹ nghi ngờ cô Từ lại đang ra đề, hoặc là đang soạn giáo án.

Mọi người bắt đầu làm bài. Khung cảnh lúc này đúng là muôn màu muôn vẻ.

Tiền Lượng tính xong câu điền vào chỗ trống đầu tiên liền nghển cổ về phía Lâm Mỹ: “Câu đầu tiên cậu tính ra bao nhiêu?”

“10.” Lâm Mỹ không ngẩng đầu lên nói.

“Không phải 9.5 à?” Tiền Lượng quay đầu hỏi bạn bên cạnh.

Lâm Mỹ thấy cô Từ trên bục giảng khẽ ngước mắt lướt qua Tiền Lượng một cái, Lâm Mỹ cũng thấy lạnh sống lưng thay cho cậu ta.

Khi gần như mọi người đã làm xong phần điền vào chỗ trống, trong lớp bắt đầu vang lên tiếng xì xào. Mọi người bắt đầu so đáp án, cô Từ trên bục giảng lặng lẽ nhìn họ ở dưới.

Trịnh Khải ho khan một tiếng thật mạnh.

Lớp học im phăng phắc.

Rất nể mặt lớp trưởng nhỉ.

Năm phút sau, tiếng ồn lại nổi lên.

Mấy cậu bạn ngồi trước, sau và bên cạnh Trịnh Khải còn hỏi cậu: “Lão Trịnh! Cậu làm xong phần điền vào chỗ trống chưa?” Mấy cậu bạn này đều rất thân thiện, cậu bạn ngồi trước Trịnh Khải đột nhiên nhân lúc Trịnh Khải không để ý mà giật lấy tờ đề của cậu!

Trịnh Khải từ phía sau vừa đấm vừa kéo tên khốn đó.

Cậu bạn ngồi trước vẫn vững như núi, chỉ để lại tấm lưng rộng cho Trịnh Khải đấm: “Xem nào, xem nào.” Vừa nói vừa cắm cúi chép bài.

Trịnh Khải sốt ruột đến mức kéo áo cậu bạn, suýt nữa xé rách áo, vừa nhỏ giọng giục: “Mau trả lại cho tớ ngay! Cô Từ đang nhìn trên kia kìa!”

Cậu bạn ngẩng đầu lén nhìn lên bục giảng, cô Từ vẫn điềm nhiên tập trung đọc sách của mình.

Cậu bạn chép xong, ném tờ đề đã nhàu nhĩ cho Trịnh Khải.

Trịnh Khải vội nhặt lên vuốt phẳng, cúi đầu làm ra vẻ chăm chỉ học bài, vừa cảnh giác mấy cậu bạn xung quanh. Cậu bạn ngồi sau lưng cậu ta đứng dậy, nghển cổ qua vai cậu ta để nhìn vào tờ đề: “Cho tớ xem với.”

“Cút!” Trịnh Khải giận dữ gầm lên.

Cô Từ để họ “tự do” nửa tiết, khi chỉ còn mười lăm phút nữa là hết giờ, cô từ bục giảng đi xuống bắt đầu đi tuần. Lượt đầu tiên cô đi từ phía Trịnh Khải, và dừng lại ở bàn của cậu bạn ngồi trước Trịnh Khải năm phút.

Cô đứng ngay sau lưng cậu bạn đó và nhìn cậu ta làm bài.

Bóng lưng vô cùng nghiêm túc của cậu bạn đó khiến người ta có ấn tượng sâu sắc, như thể ngay từ đầu cậu ta đã dồn hết tâm trí vào bài kiểm tra.

Đôi chân dưới gầm bàn cứ run lên bần bật.

Tâm lý của Trịnh Khải vững hơn cậu bạn kia cả một ngọn núi, cậu ta còn nhân cơ hội giơ tay hỏi cô Từ một câu hỏi, vô cùng tự nhiên.

Cô Từ đi một vòng, dừng lại sau lưng vài người mà lúc nãy trên bục giảng cô thấy không nghiêm túc làm bài, còn chọn ra hai trường hợp điển hình để nói: “Nửa tiếng mà em chỉ làm được có ngần này thôi à? Thế thì em còn thi thố gì nữa? Về quê luôn đi!”

Có lẽ “về quê” là câu nói đặc trưng của những người ở độ tuổi của cô Từ và cô Trịnh.

Những học sinh bị mắng đều cúi đầu làm bộ sám hối, trán gần như dán vào tờ đề, có vài người còn đang cắn đầu bút, vẻ mặt khổ sở.