Chương 46

Sau đó giáo viên tiếng Anh đến. Cô Cao mỉm cười ôm hai chồng đề kiểm tra tới, vừa vào lớp đã nói: “Đừng có làm bộ mặt đưa đám thế.” Cô ấy vỗ vỗ chồng đề: “Đề rất ít, các em nhìn là biết ngay.”

Đề chỉ có hai tờ, câu hỏi quả thật không nhiều.

Sau đó cô Cao nói tiếp: “Mỗi em làm thêm vài trang trong sách bài tập, từ trang 23 đến trang 38, không nhiều chứ?”

Lâm Mỹ lật xem, quả thật không nhiều, chỉ bảy tám trang, cầm trong tay gần như không có độ dày.

“Rồi mỗi ngày học thuộc mười từ mới, vài cụm từ. Học tiếng Anh không có đường tắt, chỉ có thể tích lũy từng ngày như vậy thôi.” Cô Cao nói: “Tìm vài bài đọc tiếng Anh để đọc, đến hiệu sách mua hai cuốn sách nguyên tác mà xem.”

Lâm Mỹ nghĩ, mười năm nữa, giáo viên tiếng Anh có thể sẽ nói thế này: “Có đu "fandom" không? Tìm vài bộ fanfic Âu Mỹ mà đọc đi.”

Tiếng Anh của cô chính là bị “hành hạ” trong fandom mà thành. Ai bảo cặp đôi cô yêu thích ở trong nước chỉ có hai tác phẩm!! Dù có OOC cô cũng chấp nhận, hai tác phẩm đó cô thuộc làu làu. Kết quả là ở fandom Âu Mỹ, đây lại là một trong những cặp đôi hot nhất, fanfic, fanart, fancomic nhiều như núi! Cuối cùng cô cắn răng đi “gặm”. Một tuần sau, bất tri bất giác, cô đã có thể đọc hiểu một cách tự do.

Lâm Mỹ lệ rơi đầy mặt. Môn tiếng Anh đã hành hạ cô gần bảy tám năm đi học vậy mà chỉ trong một tuần đã thông thạo, khổ đến phát khóc. Điều này làm cô nhớ đến một người bạn cũ vì thích manga Nhật Bản mà vào đại học đã chọn chuyên ngành tiếng Nhật, rồi đi du học Nhật Bản. Đây cũng chính là sức mạnh của sở thích.

Hôm nay giáo viên Vật lý không có tiết nhưng cố tình tranh thủ giờ ra chơi sau hai tiết buổi sáng để đến phát đề, hai mươi phút đều lãng phí vào việc này, Lâm Mỹ còn không kịp xuống lầu mua một cái bánh kẹp để ăn thêm.

“Không nhiều đâu, chỉ một bộ đề thôi.” Hầu như giáo viên nào vào lớp câu đầu tiên cũng là như vậy. “Về nhà làm cho tốt, cố gắng đừng xem sách. Còn nữa, tranh thủ làm các bài tập ở cuối chương Cơ học trong sách bài tập, tuần sau đến lớp sẽ giảng.”

Buổi sáng tổng cộng thu hoạch được mười bốn tờ đề, Lâm Mỹ cuộn lại thành một cuộn mang về nhà. Hai tiết buổi chiều học xong không phát thêm đề, mọi người ha ha ha nhẹ nhõm, đều đang mải mê tưởng tượng ba ngày nghỉ sẽ chơi như thế nào.

Giờ tự học vừa bắt đầu, cô Từ mỉm cười bước vào.

Nụ cười của cô ấy làm cả lớp thấy lạnh sống lưng. Nhưng thấy tay cô không cầm đề, bọn họ lại tự lừa mình dối người mà nghĩ: Chắc môn Toán không có đề đâu.

Cô Từ mới đến được một tháng, vẫn chưa quen thuộc với lớp, chỉ biết vài cán bộ lớp. Ánh mắt cô ấy quét một vòng quanh lớp, nói với Trịnh Khải: “Em là Trịnh Khải đúng không? Đến văn phòng lên bàn làm việc của cô lấy đề đi.” Vừa nói vừa lấy chìa khóa đưa cho Trịnh Khải: “Đều là của lớp mình cả, mang hết qua đây nhé.”

Trịnh Khải suy nghĩ một lát rồi đứng ở cửa lớp vẫy tay với Cao Nguyên ở cuối lớp, dẫn theo “lao động khỏe mạnh” này đến văn phòng giáo viên.

Lòng cả lớp nguội lạnh.

Lúc Trịnh Khải và Cao Nguyên thở hổn hển ôm chồng đề vào lớp, Lâm Mỹ đã rất tự giác bắt đầu dọn dẹp bàn học. Lát nữa phát đề, mặt bàn sạch sẽ một chút vẫn tốt hơn, nếu không dễ làm rơi sách bút, rất bất tiện. Cô ngẩng đầu lên, thấy mọi người đều làm như vậy, xem ra đều đã quen rồi.

“Ba ngày.” Cô Từ dùng giọng điệu “rất nhiều thời gian” để nói, ánh mắt cô ấy quét qua cả lớp như thể đang nói “Nhiều thời gian như vậy các em nỡ lãng phí sao? Lãng phí mà không thấy áy náy à?”.

“Các em không còn nhiều thời gian nữa đâu.” Cô ấy nói lời thấm thía nhìn họ như đang nhìn một đám bệnh nhân nan y sắp chết, nếu không cố gắng nữa thì sẽ muộn.

“Bộ đề này là do cô tổng hợp các dạng bài thi tốt nghiệp cấp ba trong hai năm gần đây để ra, lượng câu hỏi nhiều hơn đề thi thật một chút. Nhưng nếu các em làm nghiêm túc thì đến lúc thi thật cũng không cần phải sợ nữa.” Cô Từ nói một cách thoải mái.