Chương 45

Nói chung, cô Trịnh không thể ra đề với kiến thức quá xa, các câu hỏi chủ yếu tập trung vào nửa cuối sách lớp tám và những bài đã giảng trong hai tuần đầu lớp chín.

Trước đó, cô vẫn luôn ôn tập lại từ đầu, vô tình lãng phí rất nhiều công sức và thời gian. Lần này cô tập trung ôn luyện trọng điểm, trước tiên dựa vào sách giáo khoa để khoanh vùng những phần quan trọng trong sách “Tổng hợp kiến thức”, sau đó dành một tuần để ôn luyện cuốn sách đó.

Ngay cả môn Toán và Vật lý cũng tạm gác lại.

Không phải cô xem nhẹ các môn khác, mà là việc học tập chính là để phục vụ cho các kỳ thi. Mục tiêu của cô luôn rất rõ ràng, đó chính là thi cử. Dù là kỳ thi lên cấp ba hay kiểm tra trên lớp cũng đều như nhau.

Nếu đã phục vụ cho thi cử thì phải có trọng tâm. Gần đây không kiểm tra Toán và Vật lý, chỉ kiểm tra Ngữ văn, vậy thì cô chỉ tập trung vào Ngữ văn. Ngữ văn chỉ kiểm tra phần nội dung này, cô cũng chỉ xem phần này.

Nếu nói sự trưởng thành đã mang lại cho cô tài sản quý giá nhất là gì, thì đó chính là học được cách tìm cho mình một mục tiêu.

Vào giờ tự học buổi chiều, sau khi cô Trịnh cho người mang bài kiểm tra đến, việc đầu tiên cô ấy làm là lấy riêng bài của Lâm Mỹ ra để tuyên dương: “Tuần trước, Lâm Mỹ chỉ được 67 điểm. Sau đó tôi phát hiện em ấy đã rất nỗ lực học tập, và tôi đã nói rằng có nỗ lực thì sẽ có thành quả. Lâm Mỹ đã làm được! Lần này, điểm của em ấy không phải cao nhất nhưng sự tiến bộ của em ấy là lớn nhất! Mời Lâm Mỹ lên đây.”

Lâm Mỹ đứng dậy, đi về phía bục giảng.

“89 điểm!” Cô Trịnh giơ bài kiểm tra cho cả lớp xem, sau đó đưa cho Lâm Mỹ, dịu dàng nói: “Tiếp tục cố gắng nhé, đừng lơ là.”

Trong lớp đột nhiên vang lên một tràng pháo tay! Có mấy bạn cố tình quậy phá còn vỗ tay rất to!

Lâm Mỹ thật sự không biết rốt cuộc tên xấu xa nào đã vỗ tay trước.

Mặt cô nóng bừng ngồi xuống, mở bài kiểm tra ra, thấy trên đó còn có một câu cô Trịnh viết: Tiến bộ rất lớn, tiếp tục cố gắng!

Lần này tan học, vẫn có người cười cô, còn có người huýt sáo với cô. Lúc cô và Chu Khánh cùng Chu Hải ra khỏi lớp, còn thấy các bạn lớp khác chỉ trỏ về phía mình.

Chu Hải nói: “Các lớp khác cũng biết rồi.”

Chu Khánh nói: “Tớ thấy là do cô Trịnh nói đấy.” Coi cậu là tấm gương điển hình rồi.

Lâm Mỹ: =_=

Một tấm gương tiến bộ vượt bậc như vậy, chắc chắn cần phải tuyên truyền rộng rãi để khích lệ các bạn học.

Lâm Mỹ hoàn toàn có thể hiểu được 〒▽〒

...

Không lâu sau đại hội thể thao chính là ngày Quốc khánh vĩ đại.

Lễ Quốc khánh được nghỉ ba ngày.

Cô Trịnh vô cùng không muốn cho họ nghỉ, cô thở dài trên bục giảng: “Hễ được nghỉ là lòng các em lại bay nhảy lung tung.”

Các bạn học ở dưới khúc khích cười trộm, họ rất thích vẻ mặt “đành chịu” này của cô Trịnh. Nhưng thực ra họ chỉ được nghỉ thêm một ngày.

Thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật.

Vì một ngày nghỉ thêm này, gần như tất cả giáo viên đều in thêm mấy bộ đề kiểm tra để phát cho họ. Đây chính là “cái hại” khi học ở trường cấp hai trực thuộc nhà máy dệt, trong trường tuyệt đối không thiếu mực in, giấy và máy in. Có cả nhà máy dệt làm hậu thuẫn cho họ. Nghe nói năm đó trong nhà máy còn có cả báo nội bộ nữa.

Ba bộ đề Ngữ văn, cô Trịnh nhẹ nhàng nói: “Cô sẽ không giao thêm bài tập về nhà cho các em, người chủ động học tập thì không cần cô nói cũng sẽ tự học. Ba bộ đề này, phần bài văn ở sau không cần viết, các em chỉ cần mỗi ngày dành ra một tiếng để làm một bộ, vô cùng đơn giản.”

— Các em được hời lớn rồi đấy!

Một ngày chỉ cần học một tiếng, chẳng lẽ không phải là hời lớn sao?

Nghe cô Trịnh nói vậy, mọi người thật sự có ảo giác là mình đang được hời.