Có mấy đứa to gan bật cười khùng khục.
Thời của cô Trịnh cách xa thời của bọn họ, những lời như “về quê” này chẳng có tác dụng gì với thế hệ 8x như họ.
Cô Trịnh lập tức trừng mắt: “Còn mặt mũi mà cười à? Cao Nguyên, em đứng dậy nói cho cả lớp biết em thi được bao nhiêu điểm?”
Cao Nguyên ngồi ở cuối lớp, người cao to lực lưỡng đứng dậy, mặt đỏ bừng, lắp bắp không nói nên lời.
“Còn cười nữa à! Ngồi xuống đi!”
Cô Trịnh nói: “Bài kiểm tra hôm nay phải mang về cho phụ huynh ký tên. Phải để cho bố mẹ các em biết các em thi được bao nhiêu điểm, để họ ở nhà cũng phải giám sát các em học hành cẩn thận! Biết chưa?”
Buổi tối về nhà, Lâm Mỹ lén “ký thay” mẹ Lâm trên bài kiểm tra.
Cô tìm lại những bài kiểm tra mẹ Lâm đã ký trước đây, bắt chước vài lần là đã khá giống, chắc chắn sẽ không bị phát hiện.
Mặc dù cô không nhớ trước đây mình thi Ngữ văn được bao nhiêu điểm nhưng con số 67 này chắc chắn không phải là điểm tốt. Tốt nhất cô không nên đưa ra làm mẹ Lâm buồn.
Đợi sau này thành tích tiến bộ hơn rồi hãy nói cho mẹ Lâm biết.
Kỳ thi lần này quả thực đã khiến mọi người trở nên căng thẳng. Thứ ba, Lâm Mỹ cố ý đến trường lúc bảy giờ bốn mươi, lớp học đã được dọn dẹp sạch sẽ, gần như tất cả mọi người đều đang tự học. Điều này khiến Lâm Mỹ, người vốn nghĩ mình đến đủ sớm, lập tức ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, không nói một lời bắt đầu tự học.
Đến thứ tư, Lâm Mỹ đã đến trường từ bảy rưỡi, lần này chỉ có khoảng hơn hai mươi người. Bạn trực nhật cũng đang chậm rãi dọn dẹp vệ sinh.
Lâm Mỹ hài lòng quyết định sau này sẽ đến trường lúc bảy rưỡi. Đến sớm mười phút, tâm trạng sẽ khác hẳn. Khi thấy trong lớp chưa có nhiều người, cô sẽ có cảm giác thoải mái và nhàn nhã.
Cô sắp xếp bài tập phải nộp ra một góc bàn, mở cuốn “Tổng hợp” ra bắt đầu học thuộc lòng!
“Hôm nay khá lắm.” Cô Trịnh đột nhiên xuất hiện sau lưng cô nói một câu như vậy, rồi đi qua còn mỉm cười với cô.
Lâm Mỹ ôm lấy trái tim nhỏ bé lại bị dọa cho giật nảy mình: “...”
Nhưng mà tâm trạng vẫn rất tốt~
He he he được khen rồi!
Lâm Mỹ kiên trì đến trường lúc bảy rưỡi sáng mỗi ngày trong vài hôm, và được cô Trịnh nêu tên biểu dương trong buổi sinh hoạt lớp thứ Sáu!
“Giống như Lâm Mỹ, lần trước thi không tốt thì sau đó đã nỗ lực! Mỗi ngày bảy rưỡi đến trường! Ngày nào cô đến cũng thấy em ấy ngồi đó học bài! Có tinh thần này thì làm sao có thể học không tốt được? Nếu các em đều được như Lâm Mỹ, thành tích lần sau chắc chắn có thể tiến bộ thêm hai mươi điểm!!”
Được cả lớp nhìn chăm chú, Lâm Mỹ, sau bao nhiêu năm, lại một lần nữa đỏ mặt như một cô bé.
Cô Trịnh nói tiếp: “Tuy rằng lần trước Lâm Mỹ chỉ thi được 67 điểm!”
Lâm Mỹ: =_=
Này!
“Nhưng tôi tin lần sau em ấy có thể thi được 87 điểm!” Cô Trịnh nói.
Lâm Mỹ: =_=
Bị “tiên đoán” lần sau có thể thi được 87 điểm, Lâm Mỹ đến sức thu dọn cặp sách tan học cũng không còn. Chu Hải cười hề hề trêu chọc cô, còn Chu Khánh thì thật lòng nói với cô: “Cô Trịnh rất coi trọng cậu đấy!”
Tần số của Chu Khánh chắc chắn không giống với đa số các bạn học khác.
Lâm Mỹ phát hiện, trong lớp ngoài những người không quan tâm thì hơn một nửa còn lại đang cười nhạo cô.
Cười đi! Lần sau chị đây thi 87 điểm cho các người mở mang tầm mắt!
Có lẽ cô Trịnh phát hiện ra việc kiểm tra vào thứ Hai có thể giúp mọi người duy trì không khí căng thẳng trong một tuần nên đến thứ Hai, cô Trịnh lại ôm một chồng đề thi bước vào.
Cô Trịnh nghiêm túc nói: “Để cô xem tuần vừa rồi các em học hành thế nào, có tiến bộ không.”
Lâm Mỹ cảm thấy cô Trịnh đặc biệt nhìn mình một cái.
Sau lần kiểm tra trước của cô Trịnh, Lâm Mỹ đã khoanh vùng được trọng điểm.