Cô Trịnh lại gõ gõ vào tờ đề, hận rèn sắt không thành thép rồi bỏ đi, sau đó nói: “Kiến thức vừa mới dạy học kỳ trước đã không trả lời được! Nghỉ hè là không đọc sách à? Tôi thấy các em không muốn học nữa rồi!”
Trong lớp chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy.
Lâm Mỹ cảm thấy hơi xấu hổ vì đã trở thành tấm gương xấu. Nhưng cô nghĩ lại, cho rằng đây là chuyện ngoài tầm kiểm soát của con người nên nhanh chóng tự ổn định tâm lý rồi quẳng nó ra sau đầu.
Chẳng mấy chốc chỉ còn lại bài văn, khoảng trống ở phần trên còn nhiều hơn cô nghĩ nên cô đành bịa thêm vài câu điền vào, chỉ mong cho bài thi trông đẹp mắt hơn một chút. Cô nhớ thầy cô từng dạy, dù không biết viết cũng phải điền hết vào.
Bài văn là một bài tự sự, kể về một sự việc hoặc một người để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng bạn.
Lâm Mỹ cảm thấy điều sâu sắc nhất không gì khác ngoài hiện tại.
Nhưng cô vẫn nghĩ ra hai chủ đề tương đối phù hợp với học sinh cấp hai, tích cực vươn lên và ngây thơ lương thiện.
Một là chuyến đi Cửu Trại Câu, cô đã viết trong bài tập làm văn nghỉ hè. Để tránh việc cô Trịnh thực sự sẽ chấm bài tập nghỉ hè, cô đành đổi thành chuyến du lịch Hải Nam. Đây cũng là chuyến đi do công ty tổ chức năm đó.
Nhân vật chính đương nhiên phải đổi thành cô đi cùng chú dì. Họ đi bơi, ăn hải sản giá rẻ, nhặt vỏ sò, đựng cát biển, cô còn bỏ ra ba mươi tệ mua một cây san hô nhỏ màu đỏ, về giám định thì san hô là thật, nhưng màu là do nhuộm. Tiện thể, vòi hoa sen trong nhà nghỉ cũng rất tệ.
Tám trăm chữ, Lâm Mỹ viết xong rất nhanh. Sau đó, cô quay lại tiếp tục bịa thêm vài câu để điền vào những chỗ trống phía trên.
Chuông hết tiết thứ tư vừa reo, bài thi được thu từ phía sau lên. Lâm Mỹ liền gạt chuyện này sang một bên, dù sao cũng đã thi xong, thi tệ đến mấy cũng vậy thôi, nghĩ nữa cũng vô ích.
Hai tiết tự học buổi chiều, cô Trịnh đã chấm xong bài kiểm tra.
Khi cô ấy bước vào lớp với vẻ mặt sa sầm, cả lớp lập tức im phăng phắc.
“Mai Lộ đi cùng bạn lên văn phòng lấy bài kiểm tra về đây.” Cô Trịnh nói với giọng âm u.
Mai Lộ vội vàng đứng dậy gọi một bạn nữ ở bàn trên, hai người chạy về phía văn phòng.
“Xem các em thi thố thế này là thế nào?” Cô Trịnh đau lòng nói: “Cô còn cố tình chấm bài của lớp mình trước, đến cơm trưa cũng chưa ăn, mà các em lại thi thành ra thế này? Cô không thể nhìn nổi!!”
Cả lớp đều cúi đầu, không dám hó hé.
Bài kiểm tra nhanh chóng được phát ra, Lâm Mỹ nhìn con số đỏ chói trên đó: 67.
Cô thở phào nhẹ nhõm, qua môn rồi!
“Tôi thấy tâm trí các em bay đi đâu hết rồi! Sau này tôi sẽ kiểm tra đột xuất hằng ngày, gọi đến ai, bất kể là bài khóa hay kiến thức, không trả lời được thì mời phụ huynh cho tôi! Để phụ huynh các em ở nhà quản lý các em!” Cô Trịnh thật sự tức điên lên.
Lâm Mỹ nghe vậy trong lòng cũng chùng xuống.
Cô Trịnh dùng khí thế không ai địch nổi giảng hết cả bài kiểm tra, giảng xong một câu lại hỏi: “Câu này bao nhiêu người làm sai? Giơ tay lên hết xem nào!”
Vài cánh tay lác đác, rụt rè giơ lên.
“Nhìn xem, nhìn cả đi!” Cô Trịnh giận sôi lên: “Câu dễ như thế này mà cũng làm sai! Câu này mà xuất hiện trong đề thi là câu cho điểm đấy!!”
Sau khi giảng xong bài thi một lèo, cô Trịnh hít một hơi thật sâu, dùng giọng điệu “tôi đã nhịn các người lâu lắm rồi, cho các người cơ hội cuối cùng” để nói: “Kỳ thi lần này, chắc đã giúp các em hiểu rõ trình độ của mình rồi chứ? Đừng tự mãn nữa! Đừng có ngày nào cũng chỉ lo chơi bời! Các em không còn thời gian nữa đâu!” Cô ấy giơ tờ đề lên vẫy vẫy: “Nhìn tờ đề này xem, các em làm thành cái dạng gì rồi? Đề dễ như vậy mà chỉ được có từng này điểm, đến lúc vào phòng thi cũng chỉ thi được từng này điểm thôi sao? Thế thì còn thi thố gì nữa? Về quê hết đi!!”