Chương 41

Về môn Chính trị, hiện tại Lâm Mỹ vẫn chưa có thời gian để tâm đến nó. Từ đầu năm học đến giờ, tất cả thời gian của cô đều dành cho các môn chính như Toán, Ngữ văn, Vật lý và Hóa học. Những môn như Chính trị, Lịch sử, Sinh học và Địa lý đều bị cho ra rìa, Lâm Mỹ tạm thời không có thời gian để ngó ngàng đến chúng.

Nhưng môn Chính trị có một ưu điểm.

Cô giáo Chính trị nói trên bục giảng: “Môn Chính trị của chúng ta là vậy đó, không có câu nào là không biết trả lời, chỉ là xem các em có nắm được ý chính để trả lời vào những phần ăn điểm hay không thôi.”

Cô ấy nói không sai. Lâm Mỹ nhìn cả tờ đề, về cơ bản câu nào cũng có thể bịa ra vài dòng, ngay cả những câu hoàn toàn không nhớ nổi như “Ba yếu tố của sức sản xuất”, cô cũng viết bừa “Thời gian, địa điểm, chế độ xã hội” vào.

Còn đúng hay sai thì, ha ha ha...

Chuông hết giờ vừa reo, Lâm Mỹ nhìn người ở dãy cuối thu bài kiểm tra, trong lòng nghĩ một cách bất cần: Dù có được ba mươi điểm thì cũng coi như mình phá kỷ lục rồi, ha ha ha... Thời đi học của cô chưa bao giờ bị điểm thấp tệ hại như vậy, lần này có thể nếm thử rồi...

Tiết tiếp theo là Sinh học, không một ai nghe giảng. Lâm Mỹ còn đang ôm cuốn “Tổng hợp trọng tâm Ngữ văn Trung học cơ sở” mới mua đọc say sưa. Vừa rồi tan học, cô thấy lớp 9/4 và lớp 9/5 ở phía sau không có giờ ra chơi, cả lớp đều đang làm bài kiểm tra, đó chính là vết xe đổ của bọn họ!

Thầy giáo Sinh học cứ như người cận hai nghìn độ vừa tháo kính, hoàn toàn làm ngơ trước việc tất cả học sinh trong lớp công khai lơ đãng đọc sách môn khác, thầy cứ tự mình giảng hết một tiết. Chuông tan học vừa reo, thầy kẹp giáo án và sách giáo khoa vào nách: “Hết giờ rồi.” rồi bước ra khỏi lớp.

Trong lớp đã sớm bàn tán về bài kiểm tra Ngữ văn hai tiết sau.

Chu Khánh cố ý đến gọi cô: “Lâm Mỹ, cậu có muốn đi mua đồ ăn không?”

Hiếm khi cô bạn này rủ đi, Lâm Mỹ vốn không muốn đi nhưng vẫn đặt sách xuống nói: “Đi thôi.”

Chu Khánh khoác tay cô, hai người thân mật đi đến cổng trường. Lâm Mỹ quen đường quen lối đi đến quầy bán bánh kẹp, vừa móc tiền nói với chủ quán “lấy một cái bỏ đầy đủ các loại”, vừa giải thích cho Chu Khánh về những món ở đây.

Rõ ràng là Chu Khánh đã thân với Lâm Mỹ hơn nên mới đi cùng cô. Với quyết tâm phải giống bạn mình, Chu Khánh tỏ ra do dự rồi móc năm tệ đưa cho chủ quán: “Cháu lấy giống bạn ấy ạ.”

Chủ quán hỏi cô ấy từng thứ một: “Có cho bột thì là không? Có lấy ớt không? Có lấy bột tiêu không? Có lấy tương mè không?”

Chu Khánh đều suy nghĩ nghiêm túc về mỗi loại, tỏ ra lo lắng về những chai đựng gia vị được chủ quán tái chế từ chai nước ngọt cũ. Đến khi cô ấy nhận được bánh, Lâm Mỹ đã sắp ăn xong. Nhét hai miếng cuối cùng vào miệng, Lâm Mỹ tiện tay vo tròn túi ni lông vứt vào bao rác bên cạnh quầy rồi rút ít giấy trên quầy để lau tay.

Đi một mạch về lớp, Chu Khánh chỉ mới ăn được hai miếng. Cô ấy dứt khoát không ăn nữa, xách túi ni lông nhét vào hộc bàn, hỏi Lâm Mỹ: “Tớ có mang bánh quy, cậu ăn không?”

Lâm Mỹ lại ngồi vào ghế trước mặt Chu Khánh ăn hai cái bánh quy, mãi cho đến khi chuông vào lớp reo, Lục Lộ ngồi phía trước Chu Khánh quay lại thì cô mới rời đi.

Lục Lộ không giấu được vẻ ghen tị: “Hai cậu thân nhau thật đấy, cậu ấy tìm cậu, cậu lại tìm cậu ấy.”

Lâm Mỹ thấy vô cùng mới lạ, cái kiểu ghen tị trẻ con “tớ thân với cậu, cậu thân với nó” này thật đáng yêu! Cô kéo tay Lục Lộ nói: “Tớ với cậu cũng thân mà.”

Lúc này Lục Lộ mới cười.

Lâm Mỹ cảm thấy mình có tố chất của một người vạn người mê.

Ngẩng đầu lên lần nữa, trên bục giảng đã bày đầy những cuộn đề thi trắng tinh.

Cả lớp đều có một cảm giác bi tráng.

Ngay cả Lâm Mỹ cũng nghĩ, đã đến nước này rồi thì cũng không cần phải vùng vẫy nữa.