Chương 40

Một người nói: “Bọn Trịnh Khải bàn nhau đổi người, cuối cùng không biết sao lại đổi cậu ấy vào.”

Lâm Mỹ: “... Có ai bắt nạt người khác như vậy không?”

Số người cho rằng Vương Bảo Bảo đáng thương và lại bị bắt nạt không phải là ít nên mỗi lần Vương Bảo Bảo chạy qua, tiếng cổ vũ của lớp Lâm Mỹ dành cho cậu ta là lớn nhất dù rõ ràng còn có bốn người khác cũng tham gia.

Chạy ba ngàn mét xong, Vương Bảo Bảo đứng thứ hai. Lúc cậu ta chạy nước rút cuối cùng, mấy người anh em chạy cùng, vừa dẫn cậu ta chạy vừa nói: “Chạy mau! Chạy theo đi!!”

Lâm Mỹ vừa cổ vũ vừa nói: “Thà để họ tự chạy còn hơn!”

“Mấy người này lười lắm, chẳng chịu đăng ký hạng mục nào cả!” Người bên cạnh nói.

Vậy bây giờ lại chạy làm gì? Lâm Mỹ thực sự không hiểu nổi phạm vi của cái gọi là tình anh em nữa.

Vương Bảo Bảo dùng hết sức bình sinh để về nhì, vừa qua vạch đích đã nằm vật ra đất. Trịnh Khải giơ lá cờ nhỏ chạy tới chỉ huy: “Xốc cậu ta dậy đi vài vòng đi!”

Mấy người anh em xông lên, bảy tám cánh tay xốc Vương Bảo Bảo dậy dìu đi vòng quanh.

Đã có giải nhì cự ly ba ngàn mét nam thì có thể bỏ cự ly năm ngàn mét. Lâm Mỹ kích động đến khản cả cổ, quay về chỗ ngồi. Người cùng cô quay về cũng không ít, cuối cùng chỉ còn lại ban cán sự lớp đứng đó cổ vũ. Chờ những người đăng ký chạy năm ngàn mét chạy xong, phát súng lệnh cuối cùng vang lên, tuyên bố đại hội thể thao kết thúc viên mãn.

Sáng nay Trịnh Khải cứ nói mãi: “Buổi chiều không được về! Hiệu trưởng còn phải phát biểu!!” Mọi người chờ chạy xong cũng không ai về, cứ ở lại sân thể dục chờ lãnh đạo phát biểu cuối cùng.

Đại hội thể thao kết thúc còn phải tập trung một lần nữa, đứng trước khán đài nghe lãnh đạo phát biểu và trao giải thưởng. Vương Bảo Bảo nhận được một cây bút máy giải nhì.

Nhóm nữ chạy tiếp sức năm mươi mét thì mỗi người được một cuốn sổ.

Hiệu trưởng mỉm cười động viên mọi người từ trên khán đài: “Ngày mai thứ hai vẫn đi học bình thường!!”

Bên dưới vang lên một tràng kêu than.

Ngày thứ hai chết tiệt!

Nhờ có nhà ngay bên kia đường, Lâm Mỹ ngủ đến bảy rưỡi mới dậy. Mẹ Lâm đã hấp bánh chưng và hâm nóng sữa đậu nành cho cô, nhìn cô ăn xong liền nói: “Trưa về mẹ mua gà rán cho con!”

Theo mẹ Lâm, tuần trước Lâm Mỹ không được nghỉ ngày nào mà còn tham gia đại hội thể thao hai ngày, mệt chết đi được! Phải bồi bổ thật tốt!

Bảy giờ năm mươi, Lâm Mỹ đến trường đúng giờ. Thường thì giờ này mọi người đã ngoan ngoãn ngồi vào chỗ tự học buổi sáng. Sáng nay những người tự học đúng là đang tự học, nhưng nhóm trực nhật vẫn có người đang lau nhà, lau bảng và đổ rác.

Xem ra sau hai ngày đại hội thể thao, thần kinh mọi người đều thả lỏng đi nhiều.

Bảy giờ năm mươi lăm, cô Trịnh đi vào lớp. Cả lớp đều cúi đầu đọc sách, không ai dám nhìn thẳng vào mắt cô Trịnh. Điều kỳ lạ là cô Trịnh lại không hề tức giận.

Đúng tám giờ, chuông vào lớp vang lên, cô giáo dạy Chính trị tươi cười bước vào, ôm hai chồng đề kiểm tra cao ngất.

Các bạn trong lớp khẽ rêи ɾỉ.

Cô giáo Chính trị vừa phát những tờ đề đã đếm sẵn cho dãy đầu tiên để họ chuyền ra sau vừa nói: “Đừng đọc sách nữa. Làm một chút đi, trong lòng các em cũng sẽ nắm được tình hình.”

Cô giáo Chính trị luôn là một người hay cười, nhưng lúc chỉnh đốn cả lớp thì không hề nương tay.

“Các em được hời lớn rồi đấy. Lớp 9/4 và lớp 9/5 sáng nay thi Ngữ văn, cô Trịnh của các em đã đổi tiết với cô Cao, hai tiết sau sẽ đến lượt các em thi. Ít nhất các em cũng thoải mái hơn hai lớp kia một chút.”

Cả lớp đều sững sờ!

Hai tiết sau thi Ngữ văn?

Mọi người lén xem thời khóa biểu, Tiền Lượng thì thầm: “Tiếng Anh là tiết thứ tư, xem ra đổi tiết thật rồi.”

Còn gì bi kịch hơn việc kiểm tra vào sáng thứ hai? Đó chính là có giáo viên chủ nhiệm coi thi.