Lâm Mỹ chợt nhớ ra đến giờ mình vẫn chưa nhớ ra cô bé này là ai, đương nhiên không thể đến nhà cô ấy được, mà bây giờ đi hỏi tên họ thì càng vô lý hơn, thế là cô quyết định ngay: “Đến nhà tớ đi, tớ mời cậu ăn kem. Tớ còn có mấy quyển sách văn mẫu nữa, đều là mới mua, trên đó toàn bài mẫu thôi.”
“Vậy được, chiều tớ qua tìm cậu.” Cô bé kia nói.
Lâm Mỹ thở phào nhẹ nhõm, cúp điện thoại rồi lao thẳng vào phòng mình.
Trong phòng vẫn y như lúc cô rời đi buổi sáng. Trên giường là chiếc chăn hè chưa gấp và bộ quần áo cô đã thay ra. Cạnh giường là bàn học, trên đó chỉ có sách giáo khoa và một thời khóa biểu dán đầy sticker.
Lâm Mỹ nhìn một hồi lâu, cuối cùng đành phải thừa nhận rằng cô đã không nhận ra nhân vật hoạt hình trên sticker là ai nữa, hình như là một Thánh Đấu Sĩ nào đó của Ấn Độ thì phải.
Bài tập nghỉ hè nhanh chóng được tìm thấy, đó là hai cuốn vở khổ 16K, ghi chữ Bài Tập Nghỉ Hè, cuốn màu xanh lá là Toán và Hình học, cuốn màu hồng là Ngữ văn.
Hai cuốn này đều chỉ mới viết được nửa trang, chắc là sau khi được phát, cô làm cho vui.
Trừ cái này ra, cô lật tung tất cả các quyển sổ tay, những cuốn sổ nhỏ xinh xắn mua từ cửa hàng văn phòng phẩm vì cô không nhớ mình đã ghi bài tập nghỉ hè vào đâu. Nhưng cô có thể chắc chắn rằng, khả năng cao nhất là nó nằm trong bảy tám cuốn sổ khác nhau.
Lướt nhanh một vòng là tìm thấy. Điều khiến cô nể phục chính mình là cô đã ghi chép bài tập và thông tin ngày tựu trường cùng một chỗ, trên đó còn có ghi chú.
Ngày 27 tháng 8 tựu trường, nộp bài tập, dọn dẹp vệ sinh. Ngày 28 tháng 8, mặc đồng phục, họp, phát sách. Ngày 31 tháng 8, chính thức vào học.
Lâm Mỹ quay lại phòng khách lấy báo, trên đó ghi ngày 21 tháng 8. Nếu tờ báo là của hôm qua thì hôm nay là ngày 22.
Cô có nhiều nhất là sáu ngày để hoàn thành bài tập.
Buổi trưa, mẹ Lâm xách thức ăn đã mua về mở cửa, đầu tiên bà ấy nhìn vào phòng khách có TV nhưng không thấy con gái mình đâu, liền cất tiếng gọi: “Con ở đâu đấy?”
“Con ở trong phòng.” Lâm Mỹ nói vọng ra.
Mẹ Lâm đi theo tiếng gọi, đang định đưa chiếc đùi gà rán cho con gái thì bắt gặp cảnh con gái đang cắm cúi viết lách.
Mẹ Lâm không làm phiền con gái học bài, chỉ hỏi một câu: “Có làm kịp không con?”
Lâm Mỹ không ngờ mẹ mình lúc này lại thoáng đến vậy, gật đầu nói: “Chắc là kịp ạ.”
“Vậy con cứ học bài đi.” Mẹ Lâm nói: “Đợi mẹ nấu cơm xong sẽ gọi con.”
Lâm Mỹ không buồn ngẩng đầu lên, cô đã nghĩ kỹ rồi, cô sẽ làm những phần dễ trước, ví dụ như chép từ vựng tiếng Anh không cần động não, đợi buổi chiều cô bạn kia đến thì sẽ giải quyết nốt hai cuốn vở bài tập kia. Phần còn lại là Ngữ văn, Toán, tiếng Anh đều yêu cầu làm ba mươi trang trong sách bài tập cơ bản, cái này tốt nhất cũng nên mượn cô bạn kia.
Sáng nay cô đã xem lướt qua, phát hiện tiếng Anh trở nên đơn giản nhất, còn Ngữ văn và Toán thì đã thành sách trời. Toán thì có lẽ vẫn cứu vãn được, chỉ cần xem lại đề bài là sẽ hiểu, nhưng Ngữ văn thì thật sự là đối diện chẳng quen, lặng im lệ chảy.
Mẹ Lâm nấu cơm xong lại đích thân vào gọi, thấy con gái vẫn đang chăm chỉ liền khen: “Mẹ thấy chữ con viết lần này đẹp hơn trước rồi đấy.” Mẹ Lâm chỉ vào nét chữ tiếng Anh thanh thoát của Lâm Mỹ và nói.
Lâm Mỹ chép từ mười rưỡi đến giờ, cổ tay mỏi nhừ, ngón tay cứng đờ. Bài tập không chỉ yêu cầu chép từ vựng mà còn phải chép cả phiên âm và nghĩa, quá lãng phí thời gian! Chép đến mức cô phát hỏa.