“Tớ cảm thấy hai người họ đang lấy tớ ra để ganh đua!” Chu Khánh cảm thấy ba mẹ như vậy rất đáng ghét.
Lâm Mỹ chỉ có thể an ủi bảo cô ấy nghĩ thoáng một chút, dù sao bố Chu và mẹ Chu chắc chắn đều vì tốt cho Chu Khánh.
“Mẹ cậu đối xử với cậu tốt thật.” Chu Khánh ngưỡng mộ nói.
“Tớ rất thương mẹ tớ.” Có lẽ vì đang nói chuyện với một đứa trẻ, Lâm Mỹ cũng nói thật: “Mẹ tớ cảm thấy có lỗi với tớ, sợ tớ bị tổn thương tâm lý nên từ nhỏ đã đặc biệt cưng chiều tớ, muốn gì cho nấy.” Mãi sau này lớn lên Lâm Mỹ mới biết thì ra mẹ Lâm sợ cô lúc nhỏ phải chịu tủi thân. Cô vẫn luôn nghĩ mình là một cô gái mạnh mẽ, chịu đòn giỏi! Hóa ra trong mắt mẹ Lâm mình lại là một cây cải trắng yếu ớt?
Mẹ Lâm vì nuôi Lâm Mỹ, để cô không tự ti giữa đám bạn nên tiền tiêu vặt cho cô luôn cho gấp đôi. Cũng vì vậy, lương tháng của mẹ Lâm tháng nào cũng hết sạch, chưa bao giờ tiết kiệm được đồng nào.
Sau này Lâm Mỹ có thể đi du học là nhờ bán căn nhà cũ của nhà họ Lâm, bán đúng vào thời điểm giá nhà tốt nhất.
Chu Khánh gật đầu: “Vậy cậu cũng đáng thương thật...” Cô ấy thở dài.
Lâm Mỹ cảm thấy ở tuổi này mà thở dài thì thật buồn cười, liền nói: “Tớ không đáng thương chút nào.” Cuộc đời cô hạnh phúc, sự nghiệp thành công, những người có lỗi với cô còn thảm hơn cô một nghìn lần, cô cũng không nỡ đi báo thù nữa. Cô cảm thấy ông trời đã đối xử với cô rất rất tốt rồi. Xem kìa, còn cố tình cho cô quay về tận hưởng lại tuổi thanh xuân, ai có được vận may như cô chứ?
“Xin lỗi.” Chu Khánh nghĩ mình nói Lâm Mỹ đáng thương, Lâm Mỹ chắc chắn không vui, không ai thích bị người khác nói là đáng thương cả.
Lâm Mỹ xua tay nói: “Chu Khánh, tớ thấy cậu dễ suy nghĩ nhiều quá.” Cô bạn này tâm tư phức tạp, thuộc tuýp người như Lâm Đại Ngọc.
Hai người nói chuyện từ hơn bốn giờ đến bảy giờ, trời đã tối mịt. Lâm Mỹ đưa Chu Khánh ra bến xe buýt, nhìn cô ấy lên xe, còn dặn cô ấy về nhà thì gọi điện thoại báo bình an cho mình.
Chu Khánh cười nói: “Lâm Mỹ, tớ thấy cậu đối xử với mọi người rất tốt.”
Lâm Mỹ: ... Cô chỉ là lại tái phát bệnh cũ mà thôi.
Về đến nhà, mẹ Lâm đã nấu cháo, hấp bánh chưng xong, bà ấy đang xem ti vi: “Sao về muộn vậy con?” Mẹ Lâm đứng dậy xới cơm cho cô, còn cắt cho cô hai quả trứng vịt muối: “Hôm nay trên đường thấy một người xách giỏ bán trứng vịt muối nhà làm, mẹ chọn mấy quả. Con xem này, nhiều lòng đỏ chảy dầu chưa!”
Lâm Mỹ ăn cháo với trứng vịt muối và bánh bao, xong lại ăn bánh chưng, ăn xong phải đứng dậy xem ti vi, mẹ Lâm dọn bát đĩa xong còn lấy cho cô một que kem: “Không ăn nữa là lãng phí đấy, sao con lại đứng thế?”
Lâm Mỹ nhận lấy que kem: “Ăn no quá, ngồi không được.”
Sáng hôm sau, các môn phóng lao và nhảy xa của lớp Lâm Mỹ đều thất bại, chỉ giữ được thành tích tốt ở vị trí thứ tư.
Buổi chiều là cuộc thi chạy đường dài cuối cùng. Cả nam và nữ sinh cùng chạy, cự ly ba nghìn mét và năm nghìn mét thi cùng lúc, năm nghìn mét chạy nhiều hơn ba nghìn mét năm vòng. Tiếng súng hiệu lệnh vang lên, một đám đông trên đường chạy bắt đầu di chuyển.
Những người chạy đầu đều là những người chạy nhanh, phía sau cũng có những người lề mề. Rất nhanh, những người chạy xong vòng đầu tiên đã đuổi kịp và vượt qua những người chạy cuối cùng.
Lâm Mỹ và các bạn đứng hai bên đường chạy, gào khản cổ: “Cố lên!!” Tay ai cũng vẫy cờ nhỏ, người không có cờ thì vừa nhảy vừa vẫy tay hết sức.
“Vương Bảo Bảo! Cố lên!!” Thấy Vương Bảo Bảo mặt mày trắng bệch chạy qua, nhóm của Lâm Mỹ hét lên cổ vũ cho cậu ta.
Rõ ràng không đăng ký chạy đường dài nhưng Vương Bảo Bảo vẫn ra sân, thật đáng khâm phục.
Đợi cậu ta chạy qua, Lâm Mỹ hỏi những người xung quanh: “Sao Vương Bảo Bảo lại lên chạy nữa vậy?”