“Con nghĩ thông rồi mẹ ạ.” Lâm Mỹ nói một cách phóng khoáng: “Biết họ sống không tốt, con đã mãn nguyện rồi.”
“Bố con có chỗ nào không tốt?” Mẹ Lâm vừa rửa tay vừa mở nắp nồi xới cơm: “Bà nội con đang giới thiệu mấy cô gái trẻ cho ông ta đấy.”
“Mẹ còn không biết bố con sao?” Lâm Mỹ đưa bát giúp: “Người có lòng tự cao hơn trời như ông ta còn đang cố tìm một người giỏi hơn mẹ nữa đấy. Mẹ bây giờ vẫn có việc làm, còn ông ta thì nghỉ việc mở sạp báo nhỏ, bảo ông ta đi tìm một cô gái nông thôn bỏ học cấp hai, sau này làm giúp việc ở đây, mẹ xem ông ta có vui không? Để mấy người bạn cũ của ông ta nhìn thấy, ôi, chị dâu làm giúp việc à.”
Lâm Mỹ bắt chước, mẹ Lâm liền bật cười, cả buổi trưa tâm trạng đều rất tốt.
Đợi mẹ Lâm đi ngủ trưa, Chu Khánh và Lâm Mỹ ở trong phòng nhỏ tiếng xem ti vi. Chu Khánh khẽ hỏi: “Vừa rồi mẹ cậu có giận không?”
“Không đâu.” Lâm Mỹ nhẹ nhàng xua tay: “Mẹ tớ không giận đâu, cậu đừng lo.”
Đến một giờ rưỡi, Lâm Mỹ lấy hai que kem, hai người vừa ăn vừa ra ngoài.
Cuộc thi đẩy tạ, Lâm Mỹ bị loại ngay từ vòng đầu tiên. Buổi chiều vẫn là thầy Mã làm trọng tài, vừa ghi lại số mét ném được vừa lắc đầu, cầm bút chỉ vào Lâm Mỹ nói: “Em nói xem em đến đây làm gì?”
Lâm Mỹ xoa cánh tay nói: “Tay em không có sức.”
Thầy Mã nói: “Nhà em có bao gạo không? Mỗi ngày ôm bao gạo leo hai lượt cầu thang là được rồi.”
Lâm Mỹ cảm thấy phương pháp này rất khoa học, hơn nữa nguyên liệu lại đơn giản, có sẵn ở nhà.
Cô thất bại trở về khu vực của lớp và nhận được rất nhiều lời an ủi, mọi người sôi nổi đến an ủi cô: “Không sao, chúng ta đã có một giải nhất rồi.” Đó là giải nhất môn chạy tiếp sức năm mươi mét nữ buổi sáng, sau đó cả ngày hôm nay không có thêm thành tích nào.
Đám Trịnh Khải rất căng thẳng, dự định ngày mai dù thế nào cũng phải giành thêm một giải nhất nữa, nếu không chỉ có một giải nhất mà lại là của nữ sinh thì cảm thấy rất mất mặt. Họ đang bàn bạc xem ngày mai có thể đổi người không, các hạng mục ngày mai, buổi sáng là nhảy xa tại chỗ và nhảy xa có chạy đà, nhảy xa có chạy đà tức là chạy một đoạn rồi nhảy vào hố cát.
Tiền Lượng đưa ra ý kiến: “Lúc nhảy cố gắng lao người về phía trước, như vậy sẽ được tính xa hơn.”
Bên này Lâm Mỹ còn được một bạn học viết một mẩu giấy an ủi gửi lên đài phát thanh để đọc, không biết là vị anh hùng làm việc tốt không muốn nêu tên nào, cô đã hỏi Chu Khánh và Chu Hải, sau khi biết không phải hai người họ thì không đoán ra được.
Xem ra nhân duyên của mình cũng không tệ lắm, he he he he~
Mặc dù những câu như “đổ mồ hôi thanh xuân” đi cùng với tên của cô là “Lâm Mỹ” được phát thanh ra thật sự khiến người ta nổi da gà.
Chu Khánh vì tình bạn với cô tiến triển vượt bậc nên cả buổi chiều đều kéo cô trốn sang một bên nói chuyện riêng, cuối cùng khi cuộc thi sắp kết thúc, mọi người trong lớp cũng đã tốp năm tốp ba đi gần hết, Chu Khánh cũng kéo cô lén chuồn trước.
Chu Khánh có lẽ đã kìm nén rất lâu, hai người đầu tiên đứng ở cổng trường ăn kem, vừa đứng đó ăn vừa nói chuyện, ăn xong lại chậm rãi đi ra phố, sau đó dạo hai cửa hàng đồ lưu niệm hay đến, vừa dạo vừa nói, hai người mỗi người chọn một cuốn sổ nhỏ xinh đẹp, cuối cùng đi ăn bánh đa trộn, Chu Khánh mời uống nước ngọt, nói là vì trưa nay Lâm Mỹ đã mời cô ấy về nhà ăn cơm.
Bố Chu mong con gái thành tài là vì mẹ Chu trước đó vẫn luôn nói ông ấy không biết dạy con. Lúc đó sau khi mẹ Chu ổn định ở Mỹ đã muốn đón con gái qua nhưng bố Chu không cho. Mẹ Chu liền nói nền giáo dục Mỹ tiên tiến thế nào, tốt ra sao. “Anh sẽ hủy hoại Chu Khánh mất!” Mẹ Chu nói.
Bố Chu từ nhỏ đã áp dụng giáo dục tinh anh với Chu Khánh, rất nghiêm túc theo dõi việc học của cô ấy.