Chương 37

Sau đó mẹ Lâm đã dũng cảm ly hôn.

Lúc đó bố Lâm còn muốn xây dựng hình tượng vĩ đại của mình trước mặt con gái, nói với Lâm Mỹ: “Không phải là bố không cần con, bố muốn sinh cho con một em trai.”

Lâm Mỹ lúc đó đã nguyền rủa một câu rất độc địa: “Cả đời này ông cũng không sinh ra được đâu!”

Một lời thành sấm.

Bà nội Lâm tính toán rất hay, con trai mình có công việc ổn định, ly hôn rồi cũng không có gánh nặng, tìm một người vợ chẳng phải đơn giản sao? Bà ta còn cố tình tìm Lâm Mỹ, bảo cô đừng đến tìm bố cô để người khác không thấy bố Lâm có con gái mà khó giới thiệu đối tượng.

Lâm Mỹ: =_=

Nói thật, Lâm Mỹ hận cả nhà bố Lâm đến chết.

Sau đó, ngọn gió cải cách thổi khắp đất nước. Doanh nghiệp nhà nước cải cách, bố Lâm bị cho nghỉ việc. ~\\\\(≧▽≦)/~

Chuyện tìm vợ cũng không đơn giản như vậy. Đều là hàng xóm láng giềng sống cùng một khu, ai mà không biết bố Lâm đã từng kết hôn và có con chứ? Vì vậy người mai mối đều không muốn giúp bà nội Lâm tìm những cô gái có điều kiện “phải có học vấn, có công việc chính thức, gia đình phải ở thành phố, người còn phải trẻ, mang đến cho tôi xem trước”.

— Ai bị dở hơi mới đi giới thiệu cho loại người này? Sợ chưa đủ chuyện hay sao?

Bà nội Lâm rất thất vọng, con trai bà ta tốt như vậy sao lại không tìm được người? Bà ta nhờ người ở quê giới thiệu, thế là một loạt cô gái trẻ được dẫn đến, cần nhà họ Lâm giới thiệu việc làm, làm giúp việc cũng được, một tháng không được ít hơn một nghìn tệ, còn phải bao ăn ở, không phục vụ người già.

Bố Lâm không vui, ông ta chướng mắt. Bà nội Lâm sau khi bao ăn ở, bao giới thiệu việc làm cho hai người cũng đã tỉnh ngộ, không cho người ở quê đến nữa.

Kéo dài, kéo dài, rồi lại kéo dài. Lâm Mỹ nhớ vào năm thứ hai đại học, khi cô chuẩn bị đi du học, bố Lâm vẫn chưa tìm được mùa xuân thứ hai của mình. Lúc này bà nội Lâm nghĩ ra một ý tưởng mới: giới thiệu cho bố Lâm một phụ nữ đã ly hôn và có con trai, yêu cầu là sau khi kết hôn phải đổi họ cho con trai, như vậy cũng coi như nhà họ Lâm có người nối dõi.

Bố Lâm: ...

Bố Lâm vẫn muốn tự sinh một đứa con của mình.

Lâm Mỹ nhớ khi nghe tin này, lần đầu tiên cô cảm thấy mình vượt trội về mặt trí tuệ. Cô không còn hận bà nội Lâm, cũng không hận bố Lâm nữa. Bà nội Lâm rõ ràng là không đủ thông minh, đời này bố Lâm đã bị bà nội Lâm hại không ít, có thể tưởng tượng sau này sẽ còn tiếp tục bị bà ta hại là đã đủ đáng thương rồi, cô chỉ đứng một bên thông cảm là được.

Bố Lâm cũng không phải không tìm được, chính ông ta cũng vẫn đang hẹn hò. Nhưng mỗi lần nói đến chuyện kết hôn sinh con, mà còn phải là con trai thì tám phần mười phụ nữ đều rút lui. Có hai phần mười nói được, có thai thì đi siêu âm, cho tiền bồi dưỡng, nếu là con trai thì phải sang tên nhà cho tôi, không cho nhà thì ít nhất cũng phải cho một chiếc xe, rồi lặt vặt các yêu cầu khác được đưa ra, bố Lâm liền co rúm lại...

Đôi khi người càng nghèo càng nhát gan. Sau khi nghỉ việc, ông ta tự mở một sạp báo nhỏ, bà nội Lâm vẫn còn lương hưu, giá nhà thì tăng vùn vụt như tên lửa, ông ta kiếm tiền chỉ vừa đủ sống, lấy đâu ra tiền mà mua nhà?

Lâm Mỹ nhớ lúc này chính là lúc bà nội Lâm đang vất vả tìm người giúp việc từ quê lên đây để giới thiệu đối tượng cho bố Lâm, cô kể cho Chu Khánh nghe mà cười không ngớt, mẹ Lâm vào cũng không nghe thấy, vừa ngẩng đầu lên, mẹ Lâm đã nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

Chu Khánh vội đứng dậy nói: “Chào dì ạ.”

Lâm Mỹ cũng đứng dậy: “Mẹ, con nấu cơm xong rồi, mẹ rửa tay rồi chúng ta ăn cơm nhé.”

Mẹ Lâm: “Ừm, Lâm Mỹ, con qua đây.”

Hai mẹ con chui vào bếp, mẹ Lâm thấy kỳ lạ hỏi cô: “Trước đây con ghét nhất ai nhắc đến bố con, sao với bạn học lại không thấy phiền?”