Chương 36

Hôm nay bố Chu bận họp không về nhà nấu cơm, Chu Khánh nói muốn đến quán ăn nhỏ bên cạnh trường ăn, ăn xong muốn qua nhà họ Lâm nghỉ một lát, cô hỏi Lâm Mỹ có được không.

Lâm Mỹ nói: “Vậy thì cậu đến thẳng nhà tớ ăn luôn đi.”

“Sẽ không làm phiền người nhà cậu quá chứ?” Chu Khánh nói.

“Không phiền đâu.” Lâm Mỹ lắc đầu: “Đi thôi, tớ tiện thể đi mua thức ăn luôn.”

Bây giờ mới mười một giờ, ở ngã tư đã có người bán rau, còn có cả người bán thịt kho. Trước khi ra ngoài Lâm Mỹ đã mang theo hai mươi tệ, định bụng mua thức ăn về để mẹ Lâm đỡ vất vả. Hôm nay có khách nên cô mua nhiều hơn một chút. Chu Khánh xách giúp cô, cả hai tay xách nách mang vào nhà.

Lâm Mỹ mở ti vi và quạt điện rồi lấy một lon Coca cho Chu Khánh, còn mình thì vào bếp nấu cơm.

Một lát sau Chu Khánh cũng vào theo, kinh ngạc nhìn Lâm Mỹ thuần thục nhặt rau, rửa rau, đập tỏi, thái hành, bắc nồi, đổ dầu, bên cạnh một cái nồi khác đang cắm cơm.

“Lâm Mỹ, cậu biết nấu ăn à?” Chu Khánh nói.

“Cũng tàm tạm thôi. Chỉ biết làm mấy món ăn thường ngày thôi.” Lâm Mỹ khiêm tốn nói.

Thật ra những kỹ năng này đều là do bị “hành” lúc đi du học mà có. Ở nước ngoài cô còn học được cách làm quẩy nữa, quả nhiên ham muốn là người thầy tốt nhất. Cô cho rằng tất cả những đứa trẻ đi du học khi về nước đều trở thành toàn tài.

Lâm Mỹ xào một đĩa dưa chuột xào thịt, một đĩa rau muống xào, hầm một nồi thịt kho chao, nấu một nồi canh mướp trứng, các món ăn đều đã xong, đợi mẹ Lâm về là cơm cũng vừa chín tới.

Cô hỏi Chu Khánh: “Cậu xem thế này có đủ ăn không? Nhà tớ còn bí đao, có muốn hầm thêm nồi canh bí đao không?”

Chu Khánh vội lắc đầu: “Đủ rồi, tớ ăn ít lắm, bố tớ không bao giờ dám nấu nhiều món như vậy, ăn không hết sẽ hỏng mất.”

“Nhà cậu là bố cậu nấu cơm à?” Lâm Mỹ thuận miệng hỏi một câu.

Chu Khánh im lặng một lúc rồi nói: “...Ừm, bố mẹ tớ ly hôn rồi, bố tớ nuôi tớ.”

Lâm Mỹ cứng họng, biết mình đã nói sai.

Chu Khánh tinh ý đổi chủ đề: “Bố cậu có về ăn cơm trưa không? Chú ấy cũng làm trong nhà máy à?”

“...Ha ha, bố mẹ tớ cũng ly hôn rồi.” Lâm Mỹ nói.

Hai người nhìn nhau rồi cùng nhoẻn miệng cười như thể đột nhiên tìm được đồng đội, tâm hồn cả hai trở nên gần gũi lạ thường – nói hơi quá rồi.

Lâm Mỹ chưa bao giờ biết Chu Khánh cũng là con một gia đình đơn thân, có lẽ trước đây cô và Chu Khánh chưa thân thiết đến mức này.

Mẹ của Chu Khánh là một người rất cầu tiến, tuy đã trải qua thời kỳ lên núi xuống nông thôn nhưng sau khi về thành phố bà ấy vẫn kiên trì thi đại học. Sau khi Chu Khánh ra đời, mẹ Chu lại muốn từ bỏ công việc nhà nước để đi du học tự túc. Bố Chu không đồng ý, hai người chia tay trong hòa bình.

“Mẹ tớ bây giờ vẫn đang bàn với bố tớ, bảo tớ cũng đi du học. Mẹ tớ nói nên đi sớm một chút để thích nghi với môi trường bên đó sớm hơn.” Chu Khánh buồn bã nói, bản thân cô ấy không muốn đi nhưng tiếc là cô ấy không thể tự quyết định được. Bố Chu cũng có xu hướng muốn con gái ra nước ngoài một chuyến để mở mang tầm mắt.

Chu Khánh kể xong, đến lượt Lâm Mỹ. Nhưng Lâm Mỹ cảm thấy chuyện này thật ra có chút mất mặt.

Bố Lâm và mẹ Lâm đều là người được giới thiệu sau khi từ nông thôn trở về, sau đó thì kết hôn. Cả hai đều là công nhân viên chức, được nhà nước lo ăn ở, gia đình cũng không thiếu tiền, cuộc sống trôi qua khá tốt.

Nhưng ai bảo Lâm Mỹ là con gái chứ? Trọng nam khinh nữ thật sự là một chủ đề muôn thuở.

Nhà nước thực hiện chính sách kế hoạch hóa gia đình, nếu họ muốn sinh thêm một đứa nữa thì công việc của cả hai đều tiêu tan. Bố Lâm và bà nội Lâm ngày nào cũng gây sự, mẹ Lâm hỏi Lâm Mỹ nếu ly hôn thì sẽ theo ai, Lâm Mỹ nhớ lúc đó mình còn nhỏ nhưng đã nói rất dứt khoát: “Ly hôn nhanh đi! Phiền chết đi được! Ai thèm họ chứ?”