Vương Bảo Bảo vội quay đầu định nhặt, một trong những người bạn của cậu ta đã nhặt lên và nói với cậu ta: “Chạy đi!”
Trọng tài vừa hay không nhìn thấy!
Vương Bảo Bảo dốc hết sức chạy về phía trước, người bạn kia đã nhét gậy vào tay cậu ta ngay trước khi cậu ta chạy đến!
Người chạy lượt thứ ba đều nhìn thấy đám người lớp 19/3 này gian lận một cách trắng trợn.
Người chạy lượt ba vừa nhận gậy vừa mắng người bạn kia: “Đưa thẳng cho tớ là được rồi! Cậu còn đưa lại cho nó! Lát nữa về tớ đá cậu!” Nói rồi quay đầu lao đi như gió, chạy đến mức tóc mái bay ngược ra sau.
Đài phát thanh lúc này đang hô: “Vương Bảo Bảo! Cố lên!!” Hô liền năm lần.
Người chạy lượt ba xong việc liền quay lại bóp cổ Vương Bảo Bảo: “Lúc tao chạy thì trên loa lại cổ vũ cho mày!! Gϊếŧ mày cho rồi!”
Vương Bảo Bảo vừa béo vừa yếu, bị người thứ ba lao tới đè xuống, hai đầu gối mềm nhũn rồi ngã khuỵu.
Lúc này thầy Mã bị lớp khác kéo tới: “Hành động vừa rồi của lớp các em không được phép tái diễn! Nếu còn lần sau sẽ xử lớp các em gian lận đấy!”
Mấy người bạn của Vương Bảo Bảo và các bạn chạy tiếp sức đều tới cười hì hì với thầy Mã, một người còn nịnh nọt: “Chính vì biết là thầy nên chúng em mới thế hì hì hì hì~”
Thầy Mã luôn khoan dung hơn với lớp mình dạy, cố tình sa sầm mặt nói: “Không được làm vậy nữa.” Sau đó lại nói rất thật lòng: “Muốn gian lận cũng không thể lộ liễu như vậy, đúng không?”
Người bạn kia đẩy Vương Bảo Bảo, người vừa chạy vừa bị bóp cổ nên mặt vẫn còn đỏ, đứng ra: “Ban nãy cậu ấy vẫn luôn chạy.” Cho nên... cũng không hẳn là gian lận.
Thầy Mã rất không hiểu: “Sao em lại đăng ký hạng mục này? Em đâu có giỏi môn này?”
Vương Bảo Bảo: 〒▽〒
Năm mươi mét tiếp sức đã vắt kiệt nửa cái mạng của Vương Bảo Bảo, lúc về một đám người vây quanh cậu ta, quan tâm cậu ta, dạy dỗ cậu ta: Lần sau tuyệt đối đừng làm rơi gậy nữa!
Người bạn của Vương Bảo Bảo, lúc đó sau khi cậu ta làm rơi gậy đã nhặt lên không đưa lại mà cầm gậy chạy đến chỗ người thứ ba mới giao, cũng bị một đám người vừa đánh vừa mắng: “Lỡ bị xử gian lận thì sao hả?! Hạng nhì không phải bay mất rồi à?”
Lớp 9/3 giành được hạng nhì trong môn chạy tiếp sức nam, thật sự đáng mừng.
Vương Bảo Bảo bị một đám người vây quanh ngồi xuống, Trịnh Khải còn tự mình lấy một chai nước ngọt mở ra cho cậu ta – chai nước ngọt Vương Bảo Bảo phát trước trận đấu đã biến mất.
=_=
Mấy người bạn của cậu ta hùng hổ hỏi: “Ai lấy? Hả? Ai lấy?”
Vương Bảo Bảo vội vàng nói: “Không sao, không sao, uống rồi thì thôi, không sao đâu.” Tính tình của cậu ta là nguyên nhân khiến đám bạn thích bắt nạt cậu ta. Người này chưa bao giờ thù dai, chịu thiệt thòi gì quay mặt đi là quên sạch.
Vương Bảo Bảo im lặng uống nước ngọt, cảm thấy vẻ mặt vừa rồi của mấy người bạn rất chột dạ, có khi trong vụ trộm nước ngọt này cũng có phần của họ.
Nhóm nữ thi xong và trở về rất nhanh, giành được hạng nhất.
Bạn nam chạy gậy cuối cùng phụ trách bứt tốc của nhóm nam, ăn không được nho thì nói nho xanh: “Tớ đã xem mấy bạn nữ chạy năm mươi mét tiếp sức của các lớp khác rồi, chẳng có ai chạy nhanh cả!” Nói cách khác, các cậu thắng là do đối thủ quá yếu, không phải các cậu mạnh hơn chúng tớ.
Các bạn nữ đều lười để ý đến cậu ta, tất cả ngồi trên ghế thở hổn hển, lười nói dù chỉ một câu.
Ngay sau đó là một trăm mét tiếp sức của nhóm nam, chai nước ngọt của Vương Bảo Bảo còn lại hai ngụm, một người bạn đẩy cậu ta: “Nhanh, đến lượt cậu rồi!”
Vương Bảo Bảo mặt mày đưa đám đi thi, lần này chạy về áp chót.
Các cuộc thi buổi sáng kết thúc viên mãn, buổi chiều thì đơn giản hơn, thi đẩy tạ và ném bóng mềm, ước chừng khoảng bốn giờ là có thể tan học. Mọi người đều rất mong chờ.