Lâm Mỹ có đăng ký thi đấu nên qua nhận một chai, cô và Chu Hải đều có, Chu Khánh không đăng ký. Lâm Mỹ nói: “Để tớ rót cho cậu một ly nhé?”
Nước ngọt là vị vải khá hiếm, có màu trong như tuyết. Ở căn tin thường bán vị cam là nhiều nhất.
Chu Khánh lắc đầu, nhỏ giọng nói với cô: “Toàn là phẩm màu thôi.”
Lâm Mỹ: ...
Thỉnh thoảng ăn chút đồ ăn không lành mạnh mới có thể đảm bảo sức khỏe. Lâm Mỹ không ngại phẩm màu trong đó, trông nó còn ít hơn nước ngọt vị cam, uống vào chắc chắn không sao.
Các môn thi đấu của đại hội thể thao đại khái được chia thành chạy ngắn 50 mét và 100 mét, chạy dài 3000 mét và 5000 mét, chạy tiếp sức 50 mét và 100 mét.
Ngoài ra còn có đẩy tạ, ném bóng mềm, ném lao, đây là các môn ném.
Bật nhảy tại chỗ, nhảy xa có chạy đà, nhảy cao.
Tất cả các môn trên đều được chia thành nhóm nam và nữ thi đấu riêng. Môn chạy dài được xếp vào cuối ngày mai.
Môn đẩy tạ của Lâm Mỹ là vào chiều nay, buổi sáng cô về cơ bản là không có việc gì làm.
Quỹ lớp mà Trịnh Khải xin được và lá cờ giấy nhỏ Mai Lộ làm không hề lãng phí, tất cả đều được đổi thành những lá cờ nhỏ có thể cầm trên tay vẫy, cán cờ là đũa dùng một lần mua ở quán nhỏ trước cổng trường.
Mai Lộ đến phát cờ nhỏ: “Lát nữa khi vận động viên của chúng ta chạy, mọi người phải cổ vũ cho họ nhé!”
Trịnh Khải đến nói: “Ai rảnh thì viết vài câu gửi đến đài phát thanh để cổ vũ cho vận động viên của chúng ta đi!”
Có người mang theo vở và bút, cuốn vở bị trưng dụng, ghim sách được gỡ ra, mỗi người được phát một trang giấy, bút thì chuyền tay nhau dùng, ai viết xong thì giao cho Mai Lộ để gửi chung lên đài phát thanh.
Lâm Mỹ viết đơn giản hai câu: “Vương Bảo Bảo! Cố lên! Vương Bảo Bảo! Cố lên!” Lặp lại năm lần bên dưới. Tuy có nhiều vận động viên tham gia thi đấu nhưng cô có ấn tượng sâu sắc với Vương Bảo Bảo nên quyết định ủng hộ cậu ta.
Mai Lộ nhận lấy liếc qua, nhíu mày nói: “Viết thêm vài câu đi.”
Lâm Mỹ nói: “Đơn giản một chút mới tốt, người đọc thông báo thấy đơn giản sẽ đọc, viết nhiều quá người ta không muốn đọc đâu.” Hoàn toàn là lý lẽ cùn.
Nhưng lý lẽ cùn nghe lại rất có lý. Mai Lộ bị thuyết phục.
Mai Lộ đợi ở đài phát thanh, thấy Vương Bảo Bảo bắt đầu chạy tiếp sức 50 mét, vội vàng đưa mẩu giấy qua, kết quả phát thanh viên đọc thật!
Nghe trên loa, phát thanh viên phấn khích hét lên: “Vương Bảo Bảo! Cố lên! Vương Bảo Bảo! Cố lên!!”
Bên cạnh Lâm Mỹ có người nói: “Người trên đó quen Vương Bảo Bảo lớp mình à?”
Vương Bảo Bảo thuộc dạng người bị “hãm hại”. Tuy cậu ta đã đổi chỗ ngồi nhưng tổ trưởng vẫn là người cũ. Vì vậy tổ trưởng của họ đã đăng ký thẳng cho cậu ta hai môn tiếp sức, cả 50 mét và 100 mét. Nếu không phải mỗi người chỉ được đăng ký hai môn, tổ trưởng của họ nói còn muốn đăng ký cho cậu ta cả môn chạy dài nữa.
Cuộc thi buổi sáng là hai môn tiếp sức, ba khối phải thi riêng, còn phải phân biệt nam nữ. Vì vậy thực ra thời gian rất gấp, các môn được xếp rất gần nhau. Khi đội nữ khối lớp bảy thi xong rời sân, nhóm tiếp sức nam khối lớp chín bắt đầu được gọi tên.
“Khối lớp chín, đội tiếp sức nam 50 mét tập hợp ở đây!!”
Vương Bảo Bảo được đám bạn thân hộ tống qua đó, tuy những người này đã “hại” cậu ta bằng cách đăng ký cho cậu ta (đăng ký xong còn không cho sửa) nhưng họ vẫn đối xử với cậu ta rất tốt.
“Vương Bảo Bảo, cố lên!” Một người bạn đứng bên cạnh cổ vũ cậu ta.
“Đừng làm rơi gậy đấy!” Người bạn thứ hai nói xui.
“Cậu chạy lượt thứ hai, nếu chạy hỏng vẫn còn hai lượt sau nên đừng căng thẳng, cứ chạy thôi.” Người bạn thứ ba tương đối tốt bụng.
Vương Bảo Bảo hít một hơi thật sâu, súng hiệu lệnh vừa vang lên, cậu ta liền vội vàng nhìn người phía sau. Người đó chạy tới đưa gậy cho cậu ta, cậu ta đưa tay ra nắm lấy rồi quay đầu chạy.
Gậy rơi rồi.