Chương 33

Cậu ta chạy đến cuối hàng và hét vào mặt mấy người phía sau: “Các cậu không được đứng trên đường chạy! Sẽ cản trở cuộc thi!”

Có người nghe lời cậu ta định tiến lên một chút nhưng nhiều người lười biếng hơn không chịu nhúc nhích, nên cuối cùng vẫn vô dụng.

Cậu học sinh tức giận lại lượn một vòng, chạy về gọi cứu viện.

Lâm Mỹ đứng hàng thứ tư, không ra vẻ người chính nghĩa để đứng lên đòi công bằng.

— Được rồi, cô cảm thấy mấy vụ cãi cọ kiểu này đặc biệt thú vị.

Cô phát hiện ra học sinh thực ra không ngoan ngoãn như trong ấn tượng của cô, phần lớn đều không phục sự quản giáo.

Cậu học sinh tức giận kéo một giáo viên tới, thầy giáo này không dạy lớp họ, cho nên, Lâm Mỹ phát hiện mọi người vẫn không hề sợ hãi.

“Các em là lớp nào?” Thầy giáo quét mắt một vòng, không ai thèm để ý đến ông ấy.

Ông ấy nhìn chằm chằm một học sinh hỏi: “Các em lớp nào?”

Học sinh bị ông ấy nhìn trả lời: “Lớp 9/3.”

“Chủ nhiệm lớp các em là ai?” Thầy giáo hỏi.

“Trịnh Xuân Nga.”

Lâm Mỹ quay đầu lại xem dũng sĩ nào dám gọi thẳng tên cô Trịnh.

Hoá ra lại là Vương Bảo Bảo!

Chỉ thấy Vương Bảo Bảo mang vẻ mặt bị áp bức, bị bắt nạt đầy bất đắc dĩ và tủi thân, đáng thương trả lời câu hỏi của thầy giáo này.

Thầy giáo này có vẻ rất hiểu học sinh nghịch ngợm đến mức nào nên cũng không lãng phí thời gian với họ. Ông ấy chạy đi tìm cô Trịnh. Cậu học sinh tức giận kia đứng đây “giám sát” họ.

Một lát sau, Trịnh Khải mồ hôi đầm đìa chạy tới, nhìn trước nhìn sau, nhìn trái nhìn phải, phát hiện quả thật không có chỗ cho lớp mình đứng.

Cậu học sinh tức giận nhìn cậu ta, chạy tới nói: “Lớp các cậu không thể đứng ở đây được, sẽ cản trở cuộc thi.”

Trịnh Khải hỏi cậu ta: “Đường chạy này là thi môn gì? Khi nào thi?”

Cậu học sinh tức giận: “...”

Cái này... Phần diễu hành còn chưa xong nên cuộc thi đương nhiên phải đợi diễu hành xong mới bắt đầu chứ.

Cậu học sinh tức giận cứng họng, các bạn học trong đội hình phá lên cười. Cậu học sinh tức giận bắt đầu trừng mắt nhìn Trịnh Khải, cho rằng cậu ta cố ý!

Trịnh Khải không có thời gian để ý đến cậu ta, lại chạy ra phía sau nhìn rồi nói: “Hai hàng sau bước ra trước, đợi lớp 9/1 đi xong, chúng ta sẽ có chỗ đứng.”

Cậu ta đứng đó chờ, sau khi lớp 9/1 đi ra, lớp 9/2 tiến lên, nhường ra một khoảng trống lớn cho lớp bọn họ. Trịnh Khải vội bảo các bạn tiến lên phía trước, xếp hàng lại.

Cậu học sinh tức giận kia vừa chuẩn bị rời đi, lớp trưởng lớp 9/4 đã dẫn người ào ào tới. Lớp này còn ác hơn, chiếm hết cả đường chạy.

Cậu học sinh tức giận: ...

Cậu học sinh tức giận mặc kệ, bỏ đi.

Lâm Mỹ ở trong hàng vẫn luôn quan sát, lúc này nói một câu: “Không phải quân ta quá vô dụng, mà là quân địch quá gian xảo.”

Không ít người cũng đang nhìn cậu học sinh tức giận (gây sự) như cô, học sinh ở khu vực này đều cười khúc khích.

Trịnh Khải nghe thấy vội vàng chạy tới: “Không được cười! Phải nghiêm túc!”

Trước khi lớp họ ra sân, lá cờ nhỏ đã làm xong, nhưng vì hai lớp đầu của khối lớp chín đều không dùng nên cuối cùng lớp họ cũng không dùng lá cờ nhỏ.

Lâm Mỹ cho rằng rất dễ hiểu, thứ nhất, phải thống nhất với các bạn học khối lớp chín; thứ hai, không thể để người ta nói khối lớp chín bắt chước khối lớp bảy được.

Sau khi vào sân, ban giám hiệu nhà trường bắt đầu phát biểu. Đoạn này bỏ qua, Lâm Mỹ không nghe một chút nào, trong lớp cũng không ai nghe, mọi người đang nghe Trịnh Khải và Mai Lộ sắp xếp lịch thi đấu lát nữa.

Phát biểu xong, lại phát bài “Nghĩa Dũng quân tiến hành khúc”, mọi người đứng dậy đồng thanh hát. Hát xong, giọng nữ trên loa dõng dạc tuyên bố: “Bây giờ! Đại hội thể thao bắt đầu!!”

Loa phát ra một tiếng rít dài, bén nhọn và chói tai.

Người ở đài phát thanh vội vàng tắt micro.

Trước khi bắt đầu thi đấu, Trịnh Khải phát nước ngọt trước. Cậu ta phát nước ngọt vào tay mỗi người, yêu cầu sau khi đại hội thể thao kết thúc phải nộp lại hết vỏ chai.