Chu Hải ngồi cạnh Lâm Mỹ nói: “Đó là Tào Tâm lớp 7/1, em ấy ở trong hội học sinh.”
Công việc chính của hội học sinh trường cấp hai trực thuộc là kiểm tra học sinh đi muộn và đọc thông báo trên loa phát thanh trong những dịp như thế này.
Khối lớp bảy lại có ý tưởng mới, giống như lớp 9/1 đã diễn tập hôm qua. Lớp trưởng dẫn đầu đi ở phía trước, tay còn giơ một lá cờ nhỏ màu xanh lam, trông rất giống làm tạm.
Cái này, không biết bọn Trịnh Khải đã chuẩn bị chưa.
Lâm Mỹ tò mò nhìn Trịnh Khải và Mai Lộ, quả nhiên ban cán sự lớp nhanh chóng tập hợp lại vừa bàn tán vừa nhìn đội hình của khối lớp bảy.
“Tớ thấy cũng không khó, chúng ta cũng làm một cái đi, lá cờ nhỏ phía trên dùng giấy màu cắt rất nhanh, ở cổng trường có bán. Chỉ là cột cờ thì dùng gì để làm bây giờ?” Mai Lộ nói.
Trịnh Khải: “Tớ đi tìm cô Trịnh xin quỹ lớp, còn cột cờ...”
Tiền Lượng tuy không phải ban cán sự lớp nhưng đứng gần đó, liền chủ động góp ý: “Hay là vào rừng trúc của nhà máy chúng ta bẻ một cây?”
Việc xây dựng nhà máy dệt rất toàn diện, bên trong có cả vườn hoa nhỏ cho công nhân viên chức nghỉ ngơi giải trí, nhưng sau này mọi người đã trồng đầy mướp, dưa chuột và nho.
Ở khu vực sát tường của vườn hoa có mười mấy cây trúc còn sót lại. Trước kia hẳn là một rừng trúc, nhưng những cây còn lại đều bị nhổ hết, chỉ còn mười mấy cây sát tường này may mắn thoát nạn.
Cột cờ phải nhỏ và thẳng, thân trúc xem như là lựa chọn hợp lý nhất.
Trịnh Khải không quyết định được, Mai Lộ nói: “Tớ dẫn người đi làm lá cờ trước, các cậu nhanh chóng bàn bạc đi.” Nói xong các bạn nữ liền rút lui trước.
Đứng gần Trịnh Khải nhất là Cao Nguyên, cậu ta cũng không phải cán sự lớp nhưng lại thích chơi chung với Trịnh Khải nhất, cậu ta nói: “Chủ nhiệm lớp bảy có nhiều ý tưởng mới thật.”
Một người nói: “Họ đều là giáo viên mới được tuyển, đương nhiên muốn tạo ấn tượng mạnh rồi.”
Trường cấp hai trực thuộc phải mở rộng quy mô lớp học nên đương nhiên không đủ giáo viên. Chủ nhiệm lớp khối bảy có hai người là mới được tuyển.
Cao Nguyên thấy Trịnh Khải vẫn còn do dự, liền nói: “Hay dùng cán chổi đi? Tớ đi lớp khác trộm một cái cán cây lau nhà về nhé?”
Người bên cạnh lập tức bật cười, Trịnh Khải cười nói: “Đừng đùa nữa, lớp khác đều đẹp, chỉ có lớp chúng ta giơ cán cây lau nhà à?” Cậu ta nói với Tiền Lượng: “Bây giờ cũng không tìm được thứ khác, cậu mau đi tìm một cây trúc tương đối phù hợp đi.”
Cao Nguyên nói: “Còn phải mượn một cái cưa nữa, nếu không thì khó làm lắm.”
Tiền Lượng và Cao Nguyên đi “hủy hoại” rừng trúc, Trịnh Khải nói: “Các cậu nghĩ lại xem sao đi, tớ vẫn thấy thân trúc không hợp. Tớ đi tìm cô Trịnh xin quỹ lớp trước đã.” Cậu ta nói xong liền chạy ra sau lễ đài tìm cô Trịnh.
Khối lớp tám cũng sắp đi xong, một cậu bé lạ mặt chạy đến chỗ lớp Lâm Mỹ gọi: “Cô Trịnh của các cậu bảo các cậu mau qua xếp hàng đi.”
Mọi người nhao nhao đứng dậy nhưng nhìn trái nhìn phải, tất cả ban cán sự lớp đều biến mất!
Trịnh Khải không có ở đây, Mai Lộ cũng không có ở đây.
Lâm Mỹ đi thẳng về phía sau lễ đài, dần dần có không ít người đi theo hướng đó. Chu Hải nhỏ giọng hỏi: “Bọn Trịnh Khải chạy đi đâu rồi?”
“Tớ đoán, có thể là lớp chúng ta cũng muốn có một lá cờ nhỏ.” Lâm Mỹ nói.
Khu vực phía sau lễ đài không lớn, lớp của Lâm Mỹ xếp ở vị trí thứ ba, hai lớp phía trước đã chiếm hết chỗ, hơn nửa lớp họ phải đứng trên đường chạy phía sau. Lát sau, một học sinh đeo còi trên ngực xông tới hét vào mặt họ: “Các cậu không được đứng trên đường chạy!”
Không ai thèm để ý đến cậu ta.
Không đứng trên đường chạy thì đứng ở đâu hả? Bọn họ đang xếp đội hình vuông đấy có biết không?
Cậu học sinh tức giận này chạy vòng quanh lớp họ hai vòng, không tìm được ai có thể quyết định. Tất cả học sinh thấy cậu ta đều ngửa mặt nhìn trời, cúi đầu nhìn đất, còn có người cười với cậu ta.