Vì vậy, Lâm Mỹ nhìn Mai Lộ, vừa cảm thấy đây là khí chất lãnh đạo bẩm sinh, lại vừa cảm thấy cô ấy trưởng thành sớm hơn các bạn cùng lớp nên có vẻ hơi lạc lõng.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô thích nghe Mai Lộ chỉ huy.
Lâm Mỹ cùng Chu Hải, Chu Khánh đi sang một bên xếp ghế, Chu Hải thì thầm: “Đi vệ sinh không?”
Lâm Mỹ và Chu Khánh gật đầu, ba người nhân lúc không ai để ý cũng chuồn mất.
Đứng ở xa có thể nhìn thấy khu vực lớp mình, họ vừa nói chuyện vừa canh chừng xem lúc nào đông người, cần tập hợp thì sẽ quay lại. Gần đến tám rưỡi mới thấy cô Trịnh tìm đến lớp họ.
Không ngờ cô Trịnh cũng mặc một bộ đồ thể thao, trông cô thở hổn hển, mồ hôi như mưa đi đến dưới bóng cây. Trịnh Khải vội vàng mở một chai nước ngọt cho cô Trịnh, cô ấy vừa uống vừa nhìn xung quanh.
Ba người Lâm Mỹ thấy vậy, Chu Hải nói: “Chúng ta qua đó đi, cô Trịnh đến rồi.” Ba người liền chạy về phía đó, trên đường thấy không ít bạn học cùng lớp đang chạy đến chỗ tập hợp.
Trịnh Khải tìm nửa ngày không thấy một ai, cô Trịnh vừa đến, mọi người lập tức có mặt.
Cô Trịnh chống nạnh đứng nói: “Lát nữa cô sẽ cho người đến gọi các em, các em mau ra sau lễ đài xếp hàng, đến lúc đó đi từ phía sau ra, đi qua lễ đài, đến vạch đích của môn chạy tiếp sức thì tản ra, đừng cản trở người khác thi đấu, rồi trở về đây ngồi xuống.”
Các bạn học bên dưới nhao nhao đáp: “Vâng ạ!”
Cô Trịnh nhìn chai nước ngọt trong tay, lại nói tiếp: “Nhà trường phát cho mỗi lớp hai thùng nước ngọt, cái này không thể phát mỗi người một chai được nên các bạn có đăng ký thi đấu sẽ được ưu tiên, ai không đăng ký thì không có.”
Một thùng nước ngọt có hai mươi tư chai, hai thùng là bốn mươi tám chai. Cả lớp Lâm Mỹ có năm mươi chín người, vậy là có mười một người không được uống nước ngọt. Cô Trịnh còn uống một chai nên chỉ còn bốn mươi bảy chai cho cả lớp.
Mọi người nghe nói có nước ngọt thì đều rất vui, không ngờ lại có người không được uống. Vì vậy ai cũng thất vọng kêu lên. Cô Trịnh hài hước nói: “Bảo các em đăng ký thi đấu thì đều sợ mệt không đăng ký, bây giờ thì hối hận chưa?” Cô ấy đặt chai nước ngọt đã uống hết xuống, nói với Trịnh Khải: “Vỏ chai nước ngọt phải thu lại, mỗi cái một hào, làm mất hay làm vỡ đều phải đền tiền. Ban cán sự lớp các em phải chú ý.”
Trịnh Khải vội vàng gật đầu.
Sân thể dục của trường cấp hai trực thuộc vẫn rất lớn, nếu không hiệu trưởng đã chẳng nhắm đến việc xây dãy nhà học mới ở đây. Khu đất dự kiến xây dựng vẫn chưa được rào lại nên các môn thi đấu của đại hội thể thao được tổ chức riêng rẽ.
Khu vực gần lễ đài là các môn chạy, còn nhảy xa, nhảy cao, ném lao và đẩy tạ được xếp ở đầu bên kia, cách xa đám đông, có lẽ là để phòng trường hợp vô tình gây thương tích.
Xung quanh sân thể dục, các giáo viên bắt đầu lớn tiếng hét vào trong sân: “Tất cả về lớp! Về lớp của mình đi!” Học sinh đang đi lung tung trên sân vội vàng tăng tốc chạy về lớp.
Trên loa đột nhiên phát một đoạn nhạc “Thư gửi Elise” rồi đột ngột tắt phụt, thay vào đó là một giọng nam hắng giọng: “Khụ.”
Ông ấy chỉ ho một tiếng nhưng qua loa phóng thanh, cả sân thể dục đều nghe thấy. Mọi người đều theo phản xạ nhìn về phía lễ đài, chỉ thấy một thầy giáo lùn mập vội vàng nhảy xuống khỏi lễ đài.
Lâm Mỹ đoán, người này vừa rồi đang thử micro.
Sau đó loa lại “cạch” một tiếng bật lên, bắt đầu phát “Nghĩa Dũng quân tiến hành khúc”, mọi người theo bản năng đều đứng dậy, ngơ ngác nhìn nhau. Rồi đột nhiên lại bị cắt ngang.
Một số người vẫn đứng, một số người thì ngồi phịch xuống ghế, nhao nhao phàn nàn: “Làm cái gì vậy chứ?”
Sau đó, một bạn nữ khác lên đài với tư thế vô cùng nghiêm trang ngồi ở một góc lễ đài, nói vào micro: “Bây giờ, đại hội thể thao bắt đầu, mời lớp 7/1 vào sân!”
Mọi người theo bản năng vỗ tay, nhưng chỉ lẹt đẹt vài tiếng.