Chương 30

Tập dượt xong, mọi người chạy về lớp lấy cặp sách. Xung quanh Trịnh Khải có bảy tám cậu bạn vây quanh, một người bá cổ cậu ta nói: “Không sao đâu lớp trưởng, toàn là bọn lớp 9/1 chơi xấu mà! Chỉ biết bắt chước chúng ta thôi! Đến đại hội thể thao sẽ báo thù! Đánh cho bọn họ một trận tơi bời!”

Cô Trịnh đợi trong lớp để thông báo thời gian đại hội thể thao ngày mai: “Giờ giấc như đi học bình thường, tám giờ có mặt ở trường, đến nơi thì vào lớp chuyển ghế ra sân trước, cặp sách có thể để trong lớp. Đừng đến muộn đấy!”

Ngày diễn ra đại hội thể thao, sáng sớm trời đã âm u, phía chân trời còn vang lên tiếng sấm rền.

“Mẹ thấy hôm nay chắc sẽ mưa, đại hội thể thao của các con không tổ chức được rồi.” Mẹ Lâm nói.

“Ôi dào! Vừa hay có thể về nhà làm bài tập!” Lâm Mỹ bây giờ có một niềm đam mê rất lớn với việc làm đề kiểm tra. Mỗi khi làm xong một tờ đề, cô lại có cảm giác thành tựu to lớn!

Mẹ Lâm nghiêm mặt giục cô ra ngoài: “Đừng nghĩ đến bài tập của con nữa, mau ra ngoài đi, nhớ mang theo dù.”

Khi Lâm Mỹ từ nhà đi ra đến lề đường, mặt trời đã ló dạng, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống mặt đường một mảng trắng xóa. Chưa đến tám giờ sáng mà nắng đã như mười giờ.

Lâm Mỹ có cảm giác, đại hội thể thao hôm nay chắc chắn sẽ bị phơi nắng chết mất thôi.

Cô chạy đến trường, khác với những lần sắp vào học trước đây, chẳng có mấy người ở trong lớp, hành lang toàn là người, mọi người nói cười vui vẻ, không có chút căng thẳng nào.

Chu Hải và Chu Khánh đều đã đến, thấy cô bước vào liền vẫy tay gọi từ cách nửa phòng học: “Lâm Mỹ!”

“Các cậu đến sớm thật đấy.” Lâm Mỹ đi tới đặt cặp sách xuống, thấy ghế trong lớp gần như đã biến mất, ngay cả ghế của cô cũng không còn.

“Các bạn nam khiêng hết ghế xuống chiếm chỗ rồi.” Chu Hải nói.

Chu Khánh: “Bố tớ phải đi họp nên đã chở tớ tới trường sớm.”

Ba người chậm rãi đi về phía sân thể dục: “Các cậu mang nước chưa?” Chu Hải hỏi, không đợi họ nói đã tiếp lời: “Tớ nghe Trịnh Khải nói với các bạn nam là đại hội thể thao lần này, mỗi lớp được phát hai thùng nước ngọt. Chính là loại bán ở căn tin đó.”

“Không tệ nhỉ!” Lâm Mỹ mang theo một bình nước lọc đã đun sôi để nguội ở nhà, mọi người cơ bản đều mang nước từ nhà đi.

Từ rất xa đã nhìn thấy khu vực của lớp họ, chủ yếu là vì mấy bạn nam trông quá nổi bật. Xem ra lớp họ quả thật đã chọn được một chỗ tốt, ngay giữa một cây ngô đồng lớn, dưới tán cây có không ít bóng râm. Phía sau cây đặt hai thùng nước ngọt, trông như được giấu ở đó, còn cố ý dùng báo và đồng phục học sinh che lại.

Dưới tán cây lác đác vài người, Trịnh Khải và Mai Lộ đang ra sức điểm danh. Tám giờ rưỡi vào sân, kết quả là bây giờ mọi người đã chạy đi chơi hết, không biết đi đâu, Trịnh Khải giận dữ: “Mau đi tìm người về! Tất cả tập trung ở sân thể dục!”

Nhưng cậu ta nói cũng vô ích. Rất nhiều bạn học đã đến từ sớm, sau đó không biết chạy đi đâu mất.

Ba người Lâm Mỹ và Chu Hải đứng dưới gốc cây một lúc thì bị Mai Lộ gọi đi làm việc: “Xếp ghế ra đi, xếp thành một hàng thẳng.”

Lâm Mỹ coi như đã biết vì sao mọi người đều chuồn mất rồi.

Lúc này yêu cầu tinh thần tập thể thì thật nực cười, người ta chuồn thì bọn họ tự nhiên cũng phải chuồn, giống như lần trước Lâm Mỹ ngây ngốc cố gắng dọn dẹp vệ sinh, lời của Mai Lộ khiến cô cảm thấy rất khó xử. Bây giờ mọi người vẫn chưa có ý thức kiểu “Tôi phải nghe lời lãnh đạo”, Mai Lộ và Trịnh Khải đều nhập vai quá sâu. Nói thẳng ra, họ tự cho mình là quan trọng, nhưng các bạn trong lớp vẫn chưa coi họ là gì cả.

Đợi sau khi ra xã hội, nhận ra cấp trên có thể nắm giữ tương lai và bảng lương của mình, tự nhiên sẽ học được cách nghe lời và phục tùng.