Thư viện nơi mẹ Lâm làm việc không có sách gì hay, chỉ có hai dãy kệ sách, tám phần mười là những cuốn sách kỹ năng trông khô khan vô cùng. Mẹ Lâm nói: “Con đi chơi máy tính một lát đi. Mẹ lấy chìa khóa mở cửa cho con.”
Vừa nghe đến máy tính, Lâm Mỹ đương nhiên hứng thú bừng bừng.
Trong phòng mẹ Lâm chỉ có một mình bà ấy, bà ấy khóa cửa rồi dẫn Lâm Mỹ đến phòng máy tính ở đầu kia hành lang, mở cửa ra, trong phòng kéo rèm, vừa tối vừa ngột ngạt.
Hai hàng máy tính 586 mới tinh đặt trên bàn, Lâm Mỹ có cảm giác mới lạ như nhìn thấy đồ cổ nhưng cô không hề muốn chơi. Ở đây không có mạng, nếu có mạng thì cô còn xem được, không có mạng thì làm gì? Ngồi ngắm máy tính 586 để hoài niệm ư?
Mẹ Lâm nói: “Vậy hay là bật điều hòa lên, con ở trong phòng này cho mát một lát nhé?” Phòng máy tính là căn phòng duy nhất trên tầng ba này có lắp điều hòa, đám nhóc bên đội xe ăn trưa xong là thích qua đây xin chìa khóa vào bật điều hòa ngủ trưa.
Lâm Mỹ lắc đầu, cô ngồi một mình trong phòng này làm gì?
“Vậy con về nhà xem TV đi.” Mẹ Lâm nói.
Đi ra ngoài, mẹ Lâm đưa cho Lâm Mỹ mười tệ: “Trưa về mẹ mua gà rán cho, mau về đi, trời nóng thế này đừng chạy ngoài đường nữa, ở nhà xem TV.”
Lâm Mỹ ngoan ngoãn vẫy tay tạm biệt mẹ, cảm thấy mình thật đáng yêu hết mức. Xuống lầu đi ngang qua phòng pha trà ở tầng một, không biết sao bên ngoài lại đặt một cái cân. Cô bước lên cân thử, thấy kim đồng hồ kiên quyết dừng lại ở con số “45”.
He he, he he, he he he he he...
Lâm Mỹ thực sự vui đến phát điên, phải biết rằng đã bao nhiêu năm rồi cô chưa xuống dưới “55kg”, thực ra phần lớn thời gian cô đều loanh quanh ở mức “60kg”...
Thế nên khi thấy con số “45”, ấn tượng đầu tiên của cô là: Mình cũng có lúc gầy như thế này sao!
Điều này còn khiến người ta phấn khích hơn cả trúng số độc đắc.
Lại rẽ vào tiệm tạp hóa của ông Đường, dùng hết số tiền mẹ Lâm cho để mua sỉ một túi kem người tuyết mang về nhà.
Đến lúc này, cô phải thừa nhận rằng, một câu chuyện khoa học viễn tưởng khó tin như du hành thời gian đã xảy ra với mình. Nhưng quá trình là thứ yếu, kết quả mới là quan trọng.
Quan trọng là...
Lâm Mỹ mở TV, đó là một chiếc TV màu 25 inch hiệu Trường Hồng. Nó đã phục vụ nhà cô suốt mười năm, đến khi cả nhà đều đổi sang TV LCD rồi mà nó vẫn chưa hỏng, thậm chí còn có thể lấy ra dùng tạm khi TV LCD có vấn đề.
“Tây Du Ký”, “Hoàn Châu Cách Cách”, “Tân Bạch Nương Tử Truyền Kỳ”.
Lâm Mỹ lướt một vòng, phát hiện có một kênh đang chiếu “Những Rắc Rối Tuổi Trưởng Thành”, thế là vui vẻ xem.
Xem xong một tập, cô đã ăn hết bốn cây kem người tuyết, mười tệ mua về xem ra chỉ đủ ăn trong hai ngày. Điện thoại nhà bỗng reo lên, cô thuận tay nhấc máy: “A lô.”
“Lâm Mỹ, cậu làm xong bài tập chưa?” Trong điện thoại là một giọng nói khá quen, nhưng cái tên cứ tắc ở đầu lưỡi không thể nào nhớ ra nổi.
“... Bài tập?” Tim Lâm Mỹ như đột nhiên rơi xuống một cái hố đen sâu hoắm.
“Không phải là cậu vẫn chưa làm đấy chứ! Sắp khai giảng rồi!” Người trong điện thoại hét lên.
“...” Lâm Mỹ đột nhiên cảm thấy, thực ra việc quay ngược thời gian ngoài những lợi ích mang lại – ví dụ như cân nặng trở về 45 và được ăn lại kem người tuyết thì còn có chủ đề muôn thuở khi được trẻ lại.
Nó vẫn có mặt hại.
Đến lúc này Lâm Mỹ vẫn nhớ được trọng điểm: “Cậu làm chưa?” Cô vội hỏi cô bé đầu dây bên kia.
“Chỉ còn lại bài tập làm văn thôi.” Cô bé ở đầu dây bên kia thở dài: “Không muốn viết chút nào... tổng cộng mười một bài đấy...”
Lâm Mỹ không còn tâm trí để khóc lóc vì tin dữ này nữa, lập tức nói: “Cho tớ mượn xem với!”
“...” Cô bé kia im lặng.