Chương 29

Lâm Mỹ đành phải nói lớn với cô bé: “Chị học lớp chín!”

Cô bé kia sợ đến mức buông tay ra, trừng mắt nhìn cô hai giây rồi quay người chen vào đám đông lủi mất. Mấy học sinh bên cạnh đều đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Mỹ.

Lâm Mỹ phát hiện cô mặc đồng phục khối lớp bảy đi lên tầng ba đã thu hút không ít ánh nhìn.

Ở cửa lớp, cô Trịnh thấy cô còn hỏi: “Sao em lại mặc đồng phục khối bảy thế? Đồng phục của em đâu?”

“Bị rách rồi ạ.” Lâm Mỹ cảm thấy có lẽ trước đó cô đã nghĩ quá đơn giản, trong đại hội thể thao của trường, đồng phục là dấu hiệu để phân biệt các khối lớp.

“Ồ, vào đi.” Cô Trịnh nói.

May mà cô Trịnh không hỏi nhiều, Lâm Mỹ cảm thấy như vừa thoát được một kiếp nạn.

Hai tiết tự học buổi chiều biến thành buổi tập dượt, tiết thứ hai vừa kết thúc, cô Trịnh đã đến nói: “Tất cả xuống lầu, đừng mang cặp sách vội, ra sân thể dục xếp hàng.”

Đám học sinh ồ ạt chạy xuống tầng một, người từ các lớp đều túa ra.

Tất cả mọi người đều mặc đồng phục, ai cũng tò mò nhìn nhau.

Đồng phục ở trường cấp hai trực thuộc không bắt buộc, giờ thể dục cũng có thể mặc hoặc không, thầy Mã chưa bao giờ quản. Vì vậy, việc mặc đồng phục chỉ được yêu cầu đặc biệt trong những dịp quan trọng như buổi họp đầu năm học hay khi có lãnh đạo đến kiểm tra.

Bộ đồng phục Lâm Mỹ mặc gây ra phản ứng khá lớn, ngay cả lớp bên cạnh cũng đặc biệt sang xem cô. Vài người không quen biết tò mò hỏi cô: “Đồng phục này mua được không? Tớ thấy nó đẹp hơn của bọn mình nhiều.”

Chu Hải khoác tay Lâm Mỹ, cả hai đều mặc đồng phục mới của khối lớp bảy, nói: “Mua đi, đến văn phòng nhà trường tìm cô giáo họ Đỗ ấy. Cô ấy giữ chìa khóa kho, bốn mươi bảy tệ một bộ, size lớn sắp hết rồi.” Chu Hải cũng chọn size lớn.

Mấy cô bạn lớp bên cạnh ríu rít nói: “Đồng phục của bọn mình xấu chết đi được, của khối lớp tám và lớp bảy đều đẹp hơn.”

Lúc tập dượt, giám đốc út cũng đến, cùng một nhóm giáo viên đứng trên cao ra vẻ chỉ trỏ.

Bên dưới ngoài việc xếp hàng thì còn phải tập dượt diễu hành vào sân, họ phải đi qua trước khán đài, đội hình không được lộn xộn.

Khối lớp Lâm Mỹ là lớp chín, xếp ở cuối cùng. Lâm Mỹ nhẩm tính chắc phải nửa tiếng nữa mới đến lượt họ, trong lúc buồn chán cô rất nhớ chiếc điện thoại, giá mà có thể lướt điện thoại thì tốt biết mấy.

Nhìn lướt qua khối lớp bảy toàn là những củ cải nhỏ, trông như học sinh tiểu học. Học sinh lớp chín nhìn các em khối bảy gắng sức dậm bước đi qua đều cười khúc khích. Trịnh Khải phải rời hàng, đi vòng quanh đội hình của lớp mình, vừa đi vừa nói: “Không được nói chuyện! Không được cười! Nói cậu đấy! Lộ Cao!” Cậu ta vươn tay vào đánh cậu bạn kia một cái.

Khi lớp 7/3 đi qua, lớp này bất ngờ hô to đồng thanh khi đi ngang qua khán đài: “Chúng em chào thầy cô ạ!!!”

Vị giám đốc út và các thầy cô trên khán đài đều cười ha ha vẫy tay.

Thế là các lớp sau đó khi đi qua khán đài đều hô to “Chào thầy cô”, có lớp rõ ràng là bất thình lình đề xướng nên hô không đều nhau.

Trịnh Khải và Mai Lộ chạy đi tìm cô Trịnh, sau đó lại chạy về, nói chuyện với người đứng đầu mỗi hàng, bảo họ truyền lời về phía sau.

Người đứng trước Lâm Mỹ quay lại nói nhỏ với cô: “Lát nữa đi qua khán đài, lớp trưởng sẽ hô khẩu hiệu, một hai ba, hô xong thì hô "Chào thầy cô". Truyền về sau nhé.”

Lâm Mỹ làm theo lời, truyền về phía sau.

Cả lớp đều đã biết, Trịnh Khải nói nhỏ: “Chúng ta tập trước nhé, mọi người nói nhỏ thôi. Một, hai, ba.”

Cả lớp cùng hạ giọng: “Chào thầy cô ạ!”

“Vẫn chưa đều lắm, lại nào. Một, hai, ba.” Trịnh Khải nói.

“Chào thầy cô ạ!”

...

Lâm Mỹ thấy lớp 9/2 và 9/4 bên cạnh đều đã học theo, lớp 9/5 và 9/1 còn sang học lỏm nữa chứ =_=.

Thế là đến lượt khối lớp chín ra sân.

Lớp 9/1 có một thay đổi nhỏ, lớp trưởng dẫn đầu đi phía trước, khi đi qua khán đài thì hô một, hai, ba, đội hình phía sau hô lớn: “Chúng em chào thầy cô ạ!!”

Bốn lớp phía sau liền biến thành những người bắt chước.