Chương 28

Sau khi mợ đi, mẹ Lâm nói với Lâm Mỹ: “Tìm mấy tờ con không dùng đến nữa cho nó là được.”

Mẹ Lâm đúng là kiểu người khẩu xà tâm phật mà.

Lâm Mỹ cũng đang định dọn dẹp lại tủ sách của mình, nói: “Đợi con dọn xong đã ạ.” Không có cậu và Đào Đào làm chất bôi trơn, cô nhìn mợ không thấy thuận mắt cho lắm.

Mẹ Lâm rất vui, cảm thấy Lâm Mỹ đang trút giận giúp mình, liền nói: “Vậy con dọn xong thì đưa cho mẹ, mẹ gọi cậu con đến lấy.”

Đại hội thể thao sắp đến tới nơi rồi, Lâm Mỹ đã đăng ký hai môn đẩy tạ và nhảy xa tại chỗ, bây giờ ngày nào cũng bị tổ trưởng giục ra sân tập luyện. Vừa tan học, tổ trưởng đã lại nói: “Xuống ném tạ đi.”

Lâm Mỹ cho rằng mình đang “lấy việc công làm việc tư”, bài thi thể dục có ba môn: nhảy xa tại chỗ, đẩy tạ và chạy 3000 mét. Điểm thi lần trước của cô cũng không tệ, tưởng chỉ vừa đủ điểm, ai ngờ còn cao hơn vài phần. Bây giờ cô bắt đầu luyện đẩy tạ và nhảy xa, biết đâu lại có thể kiếm thêm vài điểm nữa.

Vì vậy, cô rất tích cực luyện tập mỗi ngày, hễ rảnh là lại ra sân thể dục ném vài lần.

Chu Hải và Chu Khánh thỉnh thoảng cũng đi xuống cùng cô. Ban đầu, hai cô bạn chỉ đứng bên cạnh xem cô ném, cổ vũ cho cô, nhưng sau vài lần đã bị cô kéo vào luyện tập cùng. “Lúc thi sẽ thi môn này, bây giờ bắt đầu luyện là vừa.” Lâm Mỹ nói.

Các môn thi thể dục đã được công bố từ lâu, nhưng dù sao một tuần cũng chỉ có một tiết thể dục, cả trường chỉ có hai giáo viên, quản lý không quá nghiêm ngặt nên mọi người cũng không coi trọng lắm.

Sức của Lâm Mỹ bây giờ đẩy tạ cứ nhẹ bẫng, chính cô cũng cảm thấy tay mình yếu, giơ cánh tay nhỏ xíu lên mới to bằng một gang tay. Thầy Mã thỉnh thoảng qua chỉ đạo một chút rồi lắc đầu nói: “Lười biếng nên đăng ký môn cho đỡ việc, em mà lên thi thế này thì chỉ làm mồi cho người khác thôi.”

“Em muốn luyện tập trước ạ.” Lâm Mỹ nói.

Thầy Mã nghe vậy liền nhìn cô chăm chú, nói: “Thầy cho em một ý này. Trước kỳ thi năm sau em tăng thêm mười cân nữa là được.”

Lâm Mỹ hít sâu một hơi, đầu lắc như trống bỏi: “Không có kỹ thuật nào sao thầy?”

Thầy Mã nói: “Với sức của em bây giờ, thầy còn sợ em bị trật khớp tay nữa là. Tăng thêm mười cân, ít nhất phần thân dưới của em sẽ vững hơn, không dễ bị quả tạ kéo ngã.”

Lâm Mỹ buồn bã một lúc rồi cũng thôi, cô nghĩ đẩy tạ không được thì còn có nhảy xa. Bây giờ người cô nhẹ như yến, lần trước tuy chỉ nhảy được một mét mốt nhưng lúc nhảy cô cảm thấy mình như đang bay, chưa bao giờ thấy mình nhẹ như vậy! Béo lên thì sẽ nhảy không xa, có lợi có hại, xét tổng thể thì giữ cân nặng hiện tại lợi nhiều hơn hại, nên lời thầy Mã nói cứ bỏ qua đi.

Đại hội thể thao của trường bắt đầu vào thứ Bảy, diễn ra trong hai ngày, thứ Hai vẫn đi học bình thường.

Lâm Mỹ lúc này mới biết chuyện này khá phiền phức. Chiều thứ Sáu còn phải đến trường tập dượt đội hình diễu hành, yêu cầu mọi người mặc đồng phục, bên trong là áo sơ mi trắng hoặc áo phông trắng.

Buổi chiều đi học, Lâm Mỹ thấy cổng trường cấp hai trực thuộc là một biển đồng phục. Kiểu dáng rất dễ phân biệt, khối lớp chín có dòng chữ “Trường Cấp hai trực thuộc nhà máy dệt” thêu thành một hàng ngang sau lưng; khối lớp tám thì được thiết kế thành một chữ nghệ thuật hình tròn, mấy chữ “Trường cấp hai trực thuộc” được phóng to thành hình vòm, chữ “nhà máy dệt” được kéo dài nằm ngang bên dưới, nhìn chung rất kỳ dị.

Đồng phục của học sinh khối lớp bảy năm nay lại quay về kiểu “Trường cấp hai trực thuộc nhà máy dệt” thành một hàng ngang sau lưng, nhưng hình như cỡ chữ nhỏ hơn của khối lớp chín, và có thêm hai sọc trắng trên tay áo và ống quần.

Lâm Mỹ vừa vào cổng trường, một cô bé nhỏ con hoàn toàn không quen biết kéo cô lại nói: “Bên này! Khối lớp bảy đừng tách hàng!” Khối lớp bảy chương trình học nhẹ, hình như chiều nay được nghỉ, bây giờ bắt đầu tập dượt luôn.