Chương 27

“Đầu bếp có thể nấu bắp cải, cải thảo, đậu phụ, đậu que và cà chua thành một nồi, chị nói xem có ăn được không? Bọn em đều nói đầu bếp nhà ăn của bọn em là nấu cám lợn.” Đào Đào hài lòng với mọi thứ ở trường thể thao, chỉ trừ nhà ăn, đó chính là cái nôi của tội lỗi. Học sinh trường họ không ai thích nhà ăn cả: “Nghe nói nhà ăn của bọn em còn có trợ cấp, em thấy đều bị người ta tham ô hết rồi!”

Thiếu niên tuổi nổi loạn chính là tin rằng thế giới này đầy rẫy bóng tối như vậy.

Nhưng đồ ăn ở nhà ăn đúng là chẳng có mấy món ngon.

Lâm Mỹ gắp cho cậu một đũa thịt: “Ăn đi, về nhà rồi thì ăn nhiều một chút.”

Mẹ Lâm thấy vậy liền giục cô: “Con ăn phần của con đi, Đào Đào đừng khách sáo nhé.”

Đào Đào lén cười với Lâm Mỹ, “Chị, sao lần này em đến chị lại đối xử tốt với em thế?”

Lâm Mỹ: =_=

Không, cô chỉ là thấy cậu biến thành một đứa trẻ nên theo bản năng chăm sóc cậu mà thôi.

“Ăn phần của em đi.” Lâm Mỹ nhận ra tâm lý này của mình không ổn chút nào, cần phải sửa.

Một mình Đào Đào ăn hết ba bát cơm lớn, còn Lâm Mỹ sau khi nhận ra mình ăn nhiều đã đổi bát từ sáu tấc sang năm tấc. Cô còn muốn đổi sang loại bốn tấc nhưng mẹ Lâm nói: “Con cầm cái bát nhỏ thế không thấy mệt à? Chỉ đựng được hai miếng cơm thôi sao?”

Đào Đào ăn no căng, nằm dài trên sofa, cầm lon Coca từ từ uống rồi nói: “Bố em bảo chị kèm em học bài.” Cậu lật người, nhìn Lâm Mỹ cười gian: “Chị, em nghe nói dạo này chị chăm học lắm à?”

Lâm Mỹ cười lạnh: “Vậy thì tới đây, vừa hay chị có mua đề kiểm tra, cho em một tờ làm thử.”

Đào Đào lập tức đứng bật dậy: “Cô ơi, cháu về đây ạ!” Nói xong đã lao ra khỏi cửa. Mẹ Lâm từ bếp đi ra: “Để chị cháu tiễn cháu nhé?”

Từ cầu thang vọng lại tiếng của Đào Đào: “Không cần đâu ạ, không cần đâu ạ, cháu đi xe đạp đến.”

Mẹ Lâm dọn dẹp xong bếp núc, vào phòng xem Lâm Mỹ: “Đào Đào đi rồi à?”

Lâm Mỹ đang cắm cúi làm bài, bình tĩnh đáp: “Con nói lấy một tờ đề cho nó làm.”

Mẹ Lâm phì cười, lại gần nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Thế thì em con sợ chết khϊếp rồi.” Bà ấy lật xem chồng đề và sách trên bàn học của cô, đột nhiên nghiêm túc nói: “Không được làm quá khuya, mười một giờ là phải đi ngủ đúng giờ!”

Lâm Mỹ lập tức giơ tờ đề lên nói: “Tối nay con chỉ làm tờ này thôi, những cái khác con làm xong ở trường rồi.” Cô cam đoan với mẹ Lâm hết lần này đến lần khác rằng tuyệt đối sẽ không thức đến mười hai giờ.

Có lẽ Đào Đào về nhà đã nói gì đó, hai ngày sau mợ đến tìm Lâm Mỹ mượn sách và đề kiểm tra. Đào Đào bây giờ đang học lớp tám, mợ nói: “Mỹ Mỹ, sách tham khảo và đề kiểm tra con dùng trước đây cho em mượn dùng đi, dù sao con cũng không dùng đến nữa.”

Mẹ Lâm vừa nghe liền nói ngay: “Sao lại không dùng đến nữa chứ? Mỹ Mỹ đang học lớp chín, đúng lúc ôn tập, những thứ trước kia đều có ích cả.”

Mợ bị mẹ Lâm quát một tiếng liền yếu thế hẳn. Nghe nói lúc Lâm Mỹ còn chưa biết gì, hai chị em dâu này từng có một trận đại chiến. Mẹ Lâm không đánh thắng, sau đó cậu lại đánh mợ một trận =_=.

Sau này mợ không dám bắt nạt mẹ Lâm nữa. Mẹ Lâm nói: “Ai mà không biết xấu hổ như bà ta chứ? Đánh nhau chuyên đi lột quần áo người khác? Toàn học từ cái nhà bọn họ.” Nhà ngoại của mợ thì Lâm Mỹ chưa từng gặp, nghe cậu nói là một gia đình rất tùy tiện, khu đó cũng có không ít du côn, là một trong những nơi có tiếng trong thành phố. Mẹ ruột của mợ từng có chiến tích lẫy lừng là chặn cửa nhà người ta chửi bới, là một người đàn bà chanh chua nổi tiếng xa gần.

Mợ yếu ớt nói: “Bọn em chỉ muốn mượn những tờ đề mà Mỹ Mỹ đã làm xong rồi, không cần xem nữa, chị cũng biết việc học của Đào Đào không tốt mà.”

Mẹ Lâm kiên quyết từ chối: “Cái nào Mỹ Mỹ cũng cần dùng hết!”