Chương 26

Lần đầu tiên là khi Đào Đào đến tuổi đi học tiểu học. Lúc đó, cậu cô đã đi theo con đường tư bản, không còn là công nhân của nhà máy dệt nữa. Khác với vị giám đốc út mở rộng cửa trường chào đón mọi người đến học, hiệu trưởng trường tiểu học trực thuộc lại ghét nhất là học sinh từ nơi khác đến, ông ta yêu cầu học sinh nhập học phải là con của “công nhân viên chức đang làm việc”.

Người như cậu cô thì không đủ tiêu chuẩn. Thế là cậu cô cầm một chồng ảnh, sổ hộ khẩu, dắt theo con trai và tiền đi đăng ký nhưng đã bị loại ngay từ vòng đầu tiên. Lúc đó cậu đang ở thời kỳ kiêu ngạo, liền bực mình nói, chúng tôi không thèm học ở đây nữa! Rồi lập tức làm thủ tục cho Đào Đào vào học ở trường tiểu học thực nghiệm cách nhà hai dặm.

Trường tiểu học thực nghiệm áp dụng phương pháp dạy song ngữ, sau khi nhập học một tuần, Đào Đào gặp Lâm Mỹ đều chào: “How are you”. Lâm Mỹ chơi với cậu trò “Sao lúc nào cũng là cậu?” được nửa năm thì chán, mặc kệ Đào Đào có mè nheo thế nào cũng không chơi cùng nữa. Thế là Đào Đào quay sang tìm cậu và mợ để chơi tiếp, mãi đến khi cậu học xong lớp hai tiểu học mới thôi.

Đến khi Đào Đào vào cấp hai, thành tích của Đào Đào khiến cậu của cô vô cùng mất tự tin, nghĩ rằng trường cấp hai trực thuộc là nơi dù thi kém thế nào cũng cho con em vào học, nên lại tìm đến.

Vị giám đốc út đương nhiên hoan nghênh, nhưng phải nộp ba nghìn tệ. Dù sao thì cậu của cô cũng không còn là công nhân của nhà máy, không thể hưởng đãi ngộ dành cho con em của nhà máy nữa.

Nhưng sau khi nộp tiền thì có thể khôi phục đãi ngộ.

Khi mức lương trung bình của mọi người là tám trăm tệ, ba nghìn tệ không phải là một con số nhỏ. Lúc ấy mợ của cô vừa nghe đã hít hà một hơi: “Chúng ta không học nữa!” Cuối cùng nhét Đào Đào vào một trường trung học thể thao. Vào trường chưa đầy một tháng, Đào Đào đã biết uống bia, Tết đến còn có thể cụng vài ly rượu trắng với cậu cô nữa.

Cậu cô cảm thấy con trai mình rất đàn ông, còn mợ thì thấy Đào Đào mặc quần áo rất tốn, quần áo mang đến trường bẩn đến mức giặt không ra màu, lại còn hay làm mất, thỉnh thoảng còn thấy trong quần áo của Đào Đào có những món đồ lạ, không biết là của bạn học nào. Mẹ Lâm cảm thấy đứa trẻ Đào Đào này sắp bị bố mẹ nó làm hỏng nên hễ Đào Đào được nghỉ là mẹ Lâm lại gọi sang ăn cơm, tiện thể quan tâm hỏi han.

“Trường bọn em sắp tổ chức đại hội thể thao, cho bọn em về sớm, tuần sau không được nghỉ nữa.” Đào Đào nói, trường của cậu là trường nội trú, cuối tuần học sinh được về nhà.

Hôm nay Đào Đào đến, mẹ Lâm làm một bàn đầy thức ăn, có một đĩa miến trộn kiểu Đông Bắc, còn có món tiết canh vịt và thịt luộc. Cả Đào Đào và Lâm Mỹ đều thích ăn cay nên các món trên bàn đều có vị cay.

Đào Đào bưng bát cơm, dùng thìa múc tiết canh vịt, vừa ăn vừa nói: “Vẫn là cô nấu ngon nhất! Mẹ cháu nấu toàn cho giá đỗ thôi! A! Còn có cả lòng non nữa!” Cậu rưới dầu ớt vào cơm trộn đều, ăn ngon lành.

Lâm Mỹ nhìn mà nổi cả da gà, tuy cô thích ăn cay nhưng không đến mức như Đào Đào. “Em không thấy cay à?” cô nói rồi vào tủ lạnh lấy cho cậu một lon Coca ướp lạnh.

“Vẫn là chị thương em nhất. Chị không biết đâu, đồ ăn ở nhà ăn trường em không cho ớt thì chẳng có vị gì cả, ăn món nào cũng như nhau. Chị có biết đầu bếp ở trường em nấu ăn thế nào không? Y hệt mẹ em.” Cậu đặt bát xuống, khoa tay múa chân: “Một cây bắp cải, xoẹt xoẹt vài nhát thái nhỏ rồi ném thẳng vào nồi. Thái cả một nồi rau lớn, cuối cùng cho nước vào hầm, hầm cho chín rồi cho muối với loại gia vị lẩu bán ở chợ vào.”