Lâm Mỹ ngạc nhiên phát hiện ra, ngay cả giáo viên trong trường mà cô không quen cũng có thể nhớ mặt cô. Cô lập tức hơi phấn khích.
Cô giáo dẫn cô vào kho lấy đồng phục, hỏi cô: “Bộ cũ của em đâu rồi?”
Lâm Mỹ thuận miệng nói: “Lúc phơi bị vướng vào cái đinh sắt rách một đường lớn, mẹ em bảo không cần vá nữa, mua cái mới ạ.”
Cô giáo lục tìm đồng phục trong kho, chúng được chất ở góc tường: “Em muốn cỡ nào?”
“Cỡ nhỏ ạ.” Lâm Mỹ hạnh phúc nói.
Cô giáo tìm cho cô ba bộ: “Thử xem, xem có chỗ nào bị lỗi không.”
Lâm Mỹ chỉ thử áo, quả nhiên vô cùng vừa vặn!
Lâm Mỹ sung sướиɠ quyết định ngay: “Lấy bộ này ạ!”
Cô giáo lắc đầu, tự tay cầm lấy giúp cô kiểm tra: “Mua phải đồ lỗi về mẹ em lại giận đấy.”
Cô giáo mở cả ba bộ ra, kiểm tra từ đường may quần đến đầu chỉ rồi đưa cho cô một bộ: “Lấy bộ này đi.”
Ra ngoài đăng ký và trả tiền.
“Thời của các em một bộ là năm mươi mốt tệ, năm nay rẻ hơn, bốn mươi bảy tệ. Đây, ký tên đi.” Cô giáo đưa bút cho cô, chỉ vào bảng biểu. Phía trên chữ ký của Lâm Mỹ toàn là những cái tên nguệch ngoạc của học sinh lớp bảy. Lâm Mỹ bị xếp vào lớp 6/1.
Cô mang bộ đồng phục mới về lớp, Chu Hải tò mò hỏi: “Cậu đi đâu thế?”
Lâm Mỹ mở bộ đồng phục ra cho cô bạn xem, đồng phục của khối lớp sáu đẹp hơn một chút so với bộ đồng phục cũ của họ, trên tay áo và ống quần đều có hai sọc trắng.
“Không tệ nha.” Chu Hải nói: “Cậu mua thêm một bộ làm gì?”
“Bộ cũ bị rách rồi.” Lâm Mỹ nói.
Buổi chiều, Chu Hải cũng mang tiền đi mua một bộ giống hệt cô. Vài ngày sau, Chu Hải nói với cô: “Bộ cũ của tớ bị bố tớ lấy mặc rồi, ngày nào ông ấy cũng mặc đi làm, mẹ tớ nói ông ấy mặc vào trông chỉn chu hẳn.”
Lâm Mỹ về kể lại cho mẹ Lâm nghe, mẹ Lâm liền gói bộ đồng phục cũ của cô lại rồi đưa cho cậu.
“Mợ con vui lắm! Bảo là cậu con không mặc nữa thì có thể để cho Đào Đào mặc.” Mẹ Lâm nói.
“Không đến mức đó đâu ạ...” Lâm Mỹ thật sự hết cách với cái tính của mợ.
...
Sau khi tan học, Lâm Mỹ, Chu Hải và Chu Khánh cùng nhau đi ra cổng trường. Một cậu học sinh mặc đồng phục trường trung học thể thao đang đứng ở cổng, từ xa đã vẫy tay với Lâm Mỹ rồi chạy tới: “Chị, cô nói chị sắp tan học nên bảo em đến đón chị!”
“Đào Đào.” Lâm Mỹ gọi cậu, Chu Hải hỏi: “Cậu ấy là em họ của cậu phải không?”
Em họ của Lâm Mỹ tên là Đào Đào, nhỏ hơn cô tám tháng. Khi cậu vừa chào đời, cậu của Lâm Mỹ đột nhiên nảy ra một ý, cho rằng cái tên “Đào Đào” này hội tụ linh khí của đất trời, lại còn rất dễ nghe, cả tên chính và tên ở nhà đều gọi được. Thế là quyết định đặt tên là Đào Đào.
Ông ngoại của Đào Đào cũng đặt cho cậu một cái tên là Đào Hồng Chí. Vừa hồng vừa chuyên, chí hướng lớn lao. Nhưng bị cậu của cô thẳng thừng gạt đi.
“Chào các chị ạ.” Đào Đào miệng lưỡi ngọt xớt, gọi cả Chu Hải và Chu Khánh là chị rồi chào hỏi. Chu Hải và Chu Khánh vội nói với Lâm Mỹ: “Lâm Mỹ, bọn tớ đi đây” rồi sợ hãi chạy mất.
Lâm Mỹ không khỏi cảm thán, mọi người thời này vẫn còn ngây thơ quá đi thôi.
Đào Đào không thèm để ý, nói với Lâm Mỹ: “Chị, để em cầm cặp giúp chị.”
Cậu nhóc hào sảng nhấc quai cặp lên rồi quăng ra sau lưng, Lâm Mỹ hoảng hốt nói: “Cẩn thận! Quai sắp đứt rồi!”
Đèn tín hiệu đổi màu, Đào Đào kéo Lâm Mỹ chạy như bay qua đường. Tim Lâm Mỹ như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, qua đường rồi cô vội hất tay cậu ra, không cho kéo nữa rồi tự mình đi chậm lại, nói: “Sao trường em lại nghỉ giờ này?” Hôm nay mới là thứ Ba.
Hồi nhỏ Đào Đào có hai cơ hội học cùng trường với Lâm Mỹ, nhưng đều đành ngậm ngùi tiếc nuối.