Chương 24

Lúc ra ngoài đã gần sáu giờ, Lâm Mỹ thấy quầy bán thịt dê nướng bên ngoài rạp đã dọn hàng, liền kéo Chu Khánh lại: “Cậu có ăn không?”

Chu Khánh móc ra mười tệ: “Tớ mời cậu nhé, cậu đã mời tớ xem phim rồi.”

“Vé xem phim là của cơ quan mẹ tớ phát.” Lâm Mỹ nói.

Cuối cùng Chu Khánh vẫn kiên quyết mời cô một chai nước ngọt. Đồ uống hai người mang theo đã uống hết sạch trong rạp rồi.

Thứ Hai đi học, trường học cũng đồng lòng quyết định làm phong phú thêm đời sống học tập của bọn họ.

“Đại hội thể thao á?!” Lâm Mỹ nghe hiệu trưởng trên bục nói, bên dưới khán đài là một tràng kêu than.

Tháng Chín sẽ tổ chức đại hội thể thao. Thực ra năm nào cũng có, nhưng không ai đặc biệt ghi nhớ. Hơn nữa tổ chức đại hội thể thao có nghĩa là phải tham gia các môn thi, vừa mệt vừa khó chịu.

Lâm Mỹ cảm thấy chẳng vui chút nào. Về đến lớp, cô nói với Chu Hải: “Không phải chỉ học sinh tiểu học mới tổ chức đại hội thể thao sao?”

Chu Hải nói: “Năm nào cũng có mà.”

Lâm Mỹ cũng nhớ ra rồi, cô chỉ muốn giãy dụa một chút thôi.

Cô Trịnh cũng đặc biệt nhắc đến chuyện này trước khi tan học, yêu cầu mọi người đối xử nghiêm túc, điểm thể dục cũng rất quan trọng!

“Sau này tan học không có việc gì thì ra sân thể dục tập luyện đi. Thầy Mã thể dục của các em đã vạch sẵn vạch cho môn nhảy xa tại chỗ và đẩy tạ trên sân rồi, tất cả ra luyện tập đi, đừng để mất điểm môn thể dục!” Cô Trịnh nói.

Trịnh Khải và lớp phó thể dục Mai Lộ cũng bắt đầu “vận động” mọi người đăng ký các môn thi. Trước tiên để tổ trưởng ghi lại xem mọi người muốn đăng ký môn gì, sau đó tổng hợp lại cho lớp phó thể dục, thảo luận xong sẽ báo lên trên.

Tổ trưởng hỏi Lâm Mỹ: “Cậu đăng ký môn gì? Mỗi người hai môn.”

“Nhảy xa tại chỗ và đẩy tạ.” Lâm Mỹ trả lời.

Tổ trưởng nghi ngờ nhìn cô: “Tớ nhớ lần trước cậu chỉ nhảy được một mét mốt thôi mà? Đẩy tạ, cậu làm được không đấy?” Tay chân nhỏ nhắn thế này trông không giống lực sĩ cho lắm nhỉ?

“Quan trọng là tham gia mà.” Lâm Mỹ nói, cô còn chẳng nhớ lần học thể dục trước mình nhảy được một mét mốt nữa (dù sao cũng đã là chuyện từ rất lâu rồi).

Chu Hải nhỏ giọng hỏi cô: “Sao cậu lại đăng ký hai môn này?”

“Cho đỡ tốn sức.” Lâm Mỹ cũng nhỏ giọng trả lời.

Chu Hải đứng dậy đi về phía tổ trưởng của mình, lúc quay lại nói với cô: “Tớ cũng sửa rồi, giống hệt cậu.”

“Ban đầu cậu đăng ký môn gì?” Lâm Mỹ hỏi.

“Tớ đăng ký chạy tiếp sức năm mươi mét.” Trước đây Chu Hải cảm thấy chạy năm mươi mét đỡ tốn sức hơn chạy một trăm mét, nghe Lâm Mỹ nói mới phát hiện ra, không chạy còn đỡ tốn sức hơn.

Sắp tổ chức đại hội thể thao, thầy Mã yêu cầu họ mặc đồng phục đến lớp thể dục lần sau.

Lâm Mỹ tìm bộ đồng phục ra, định giặt trước khi mặc.

Đồng phục của trường cấp hai trực thuộc được hưởng lợi thế gần nguồn cung, lại có xưởng may hợp tác nên chất lượng rất tốt, giá cả cũng khá phải chăng.

Kiểu dáng thì cực kỳ xấu!

Đồng phục màu xanh đậm – để khó thấy bẩn.

Sau lưng có dòng chữ trắng to bằng bàn tay – Trường cấp hai trực thuộc nhà máy dệt.

Bộ của Lâm Mỹ còn xấu hơn, cô thử mặc áo vào, soi gương cứ như đang mặc một cái bao tải! Vạt áo dài đến tận đầu gối!

Mẹ Lâm đi làm về buổi trưa nói: “Đồng phục à, lúc đặt giá như nhau nên mẹ lấy luôn cỡ lớn nhất.”

Cỡ lớn nhất, XXL.

Lâm Mỹ muốn khóc, hồi cô béo nhất thì đúng là mặc XXL, nhưng cân nặng hiện tại có thể nhét vừa cả size S.

Tại sao vẫn phải mặc XXL?!

Lâm Mỹ muốn mặc size S!

Cô nói với mẹ Lâm: “Con muốn mua thêm một bộ nhỏ hơn.” Dù có hơi lãng phí tiền một chút.

“Mua đi, xem trường con có không.” Mẹ Lâm rất thoáng.

Có thì chắc chắn là có, học sinh mới năm nay vừa nhập học, đồng phục còn rất nhiều.

Lâm Mỹ liền đút tiền vào túi tìm đến giáo viên ở văn phòng, một cô giáo mà cô chưa từng để ý tới, vừa lấy chìa khóa vừa nói: “Cô nhớ em học lớp chín đúng không?”