Chương 23

Ngay cả tên phim cũng thật không hài hòa!

Mẹ Lâm lấy ra hai vé: “Con rủ bạn học đi xem cùng đi.”

Lâm Mỹ có một nhận thức sai lầm về sự “nuông chiều” của mẹ Lâm đối với cô gần đây, cho rằng sự “nuông chiều” của mẹ là toàn diện nên nói đùa: “Bạn nam cũng được ạ?”

Sắc mặt mẹ Lâm biến đổi, bà ấy hỏi cô một cách rất thản nhiên: “Con quen bạn nam rồi à?”

Còi báo động của Lâm Mỹ kéo vang: “Một nửa lớp con là bạn nam mà mẹ.”

“Đừng giả ngốc!” Mẹ Lâm vỗ một cái vào lưng cô, tra hỏi: “Nói, có phải đang yêu đương không?”

“Không có ạ!” Lâm Mỹ giơ tay lên, “Con thề với Chủ tịch Mao! Toàn một đám con trai cấp hai! Yêu đương cái nỗi gì!” 〒▽〒

Cô đã có dự cảm mình sẽ có một thời thanh xuân thảm đạm đến nhường nào.

Rõ ràng trước kia cô còn thầm mến một cậu bạn lớp 9/5, trong ký ức đẹp trai ngời ngời. Nhưng hôm chào cờ cô đã cố ý tìm người này, vốn định phát triển một mối tình vườn trường, bây giờ cô không còn là cô nhóc ngơ ngẩn như trước nữa, cô là cao thủ đội lốt tân binh mà!

=_=...

Nhưng, hiện thực thật tàn khốc.

Khi cô phát hiện mình không tìm thấy chàng trai nổi bật, hạc giữa bầy gà trong ấn tượng ở đám con trai lớp 9/5, cô biết: Chắc chắn có chỗ nào đó sai rồi!

Cuối cùng cô cũng tìm được chàng trai mối tình đầu (thầm thương) của mình! Đều tại trước đây cô không dám hỏi tên cậu ta, sợ người khác biết mình thầm thương trộm nhớ. Dù thỉnh thoảng có nghe thấy cũng vội vàng xóa khỏi trí nhớ, giả vờ như chưa từng nghe cái tên đó, kết quả là chẳng nhớ gì cả... =_=.

Kết quả là bây giờ tìm người phức tạp đến thế! Cô đã nhìn hết đám con trai lớp 9/5 (bao gồm cả lớp 9/4) ba lần, còn lo mình nhớ nhầm lớp, cuối cùng mới khoanh vùng được một cậu bạn có vẻ là người đó.

Vấn đề là cậu bạn này còn lâu mới đẹp trai đến mức ngời ngời. Nhưng cô nghe Chu Hải nói: “Đồ Hải lớp 9/5 đẹp trai quá, tên cũng thật đặc biệt! Nghe nói cậu ấy là dân tộc thiểu số! Lúc đi thi có thể được cộng điểm đấy!”

Cuối cùng Lâm Mỹ cũng ghép được “nhân vật nổi tiếng” này với người trong ký ức của mình.

Phải biết rằng, một cái tên đặc biệt cộng với lời đồn là dân tộc thiểu số, hai đặc điểm khác biệt này đủ để đưa cậu bạn này lên ngôi vị hot boy của trường.

Chỉ cần cậu bạn này không quá tệ, học hành tốt hơn một chút (người ta là lớp phó học tập của lớp 9/5), thì vế sau đã đủ để cậu ta tỏa sáng lấp lánh rồi.

Cuối cùng, cậu ta còn có một điểm đặc biệt: Cậu ta có mái tóc màu nâu đen nhạt hơn so với người khác.

Tất cả những điều này cộng lại đã tạo nên hình ảnh chàng thiếu niên đẹp trai ngời ngời trong ký ức của Lâm Mỹ.

Lâm Mỹ: =_=... Ký ức có hiệu ứng tô hồng, khoa học quả không lừa ta.

Lâm Mỹ dùng thái độ dứt khoát để xóa tan nghi ngờ của mẹ, và lập tức gọi điện thoại hẹn người đi xem phim ngay trước mặt bà ấy. Cô gọi cho Chu Khánh, mẹ thấy chưa, là con gái nhé!

Cô đoán Chu Khánh có thể không rảnh nên định nếu Chu Khánh không đi, cô sẽ rủ Chu Hải.

Cả tuần nay cô và Chu Khánh đều không nói chuyện với nhau chút nào, haiz...

Ai ngờ Chu Khánh hỏi ý bố xong liền nói: “Bố tớ bảo tớ đi, vậy tớ đến tìm cậu nhé.” Giọng Chu Khánh vui vẻ như muốn bay lên, xem ra cuối tuần được thư giãn đi xem phim đúng là chuyện hiếm có.

Hai người hẹn gặp nhau ở rạp chiếu phim, Lâm Mỹ mang theo hai lon Coca, nghĩ bụng lúc đó mỗi người một lon. Kết quả Chu Khánh mang theo hai hộp nước xoài và hai gói sô cô la, vừa đến đã dúi cho Lâm Mỹ nói: “Bố tớ bảo mang theo.”

Lâm Mỹ lấy vé ra, hai người đi vào rạp chiếu phim.

Tài năng hài hước của Châu Tinh Trì không phải dạng vừa, dù bộ phim này Lâm Mỹ đã xem không chỉ một lần nhưng xem lại vẫn cười nghiêng ngả. Chu Khánh cười lên lại có tiếng khúc khích như gà con, Lâm Mỹ bị tiếng cười của Chu Khánh chọc cười không chỉ một lần, nghe cô bạn cười cứ như bị ai đó cù lét.