Chương 22

Lâm Mỹ cứ đứng ở cửa để mẹ đút cho hết chiếc bánh chưng nhân mứt táo tàu.

“Ngon không?” Mẹ Lâm hỏi.

Lâm Mỹ gật đầu lia lịa: “Ngon ạ, ngon lắm.”

Mẹ Lâm quay người vào bếp: “Vậy mẹ bóc thêm cho con hai cái nữa nhé, còn có nhân đậu phộng con ăn không?”

Bánh chưng bà ngoại gói cái nào cũng to bằng nắm tay đàn ông, Lâm Mỹ như có cái lỗ trong dạ dày, bất tri bất giác đã ăn hết ba cái! Đến khi cô nhận ra thì cái thứ ba đã vào bụng rồi!

Lâm Mỹ bưng bát ngẩn người. Bánh chưng không chỉ có nhân mứt táo tàu mà còn rắc một lớp đường trắng, lúc ăn ngọt lịm!

Cô nhìn đồng hồ, bảy giờ hai mươi rồi. Cô đã ăn ba cái bánh chưng to chấm đường trắng vào buổi tối! Chuyện này trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ! Để giảm cân cô đã kiên trì không ăn gì sau bữa trưa ít nhất bốn năm rồi!

Cô sờ bụng, ăn ba cái sao không thấy no nhỉ?

Mẹ Lâm từ trong bếp thò đầu ra: “Con còn đói không? Mẹ làm mì tương đen, dùng tương bà ngoại con phơi làm đấy.”

“Con có!” Lâm Mỹ lao vào bếp như tên lửa.

Cô có nền tảng tốt 45kg, ăn nhiều một chút vào buổi tối chắc không sao.

Tương bà ngoại phơi đặc biệt ngon, mẹ Lâm cho rất nhiều thịt băm vào xào thơm, còn cho thêm nấm hương thái hạt lựu, giăm bông thái hạt lựu và măng thái hạt lựu, bào một bát dưa chuột thái sợi. Lâm Mỹ lại ăn thêm một bát mì tương đen, cuối cùng cầm một que kem hài lòng đi làm bài tập.

Câu cửa miệng gần đây của mẹ Lâm là “Con gái mẹ vất vả quá”, vì vậy vào mười một rưỡi đêm, khi Lâm Mỹ đang làm bài kiểm tra Toán, cô muốn nhân lúc này củng cố thêm kiến thức thì mẹ Lâm nhẹ nhàng bước vào nói: “Đói không con? Để mẹ nấu cho con bát mì ăn liền nhé? Mẹ mới mua mì bò hầm Khang Sư Phụ, còn có cả trứng luộc nước trà nữa.”

Mì Khang Sư Phụ thời này vẫn còn rất ngon, Lâm Mỹ ăn là nhận ra ngay. Gói sốt thịt của Khang Sư Phụ bây giờ thật sự có thịt, ăn là cảm nhận được, gia vị cũng đầy đủ. Nó hoàn toàn khác với mấy năm sau, bây giờ nấu ra rất ngon, mấy năm sau nấu ra chỉ ngửi thấy thơm, ăn vào ngoài vị mặn ra thì chẳng còn vị gì khác.

Cô ăn một bát mì ăn liền kèm một quả trứng luộc nước trà của mẹ Lâm, viết bài đến mười hai rưỡi, mẹ Lâm vào phòng nhất quyết không cho cô viết nữa, bắt cô đi ngủ. “Ngủ muộn không cao được đâu.” Mẹ Lâm nghiêm túc nói.

Lâm Mỹ là người “biết trước tương lai”, sau này cô sẽ cao đến một mét sáu bảy, đi giày cao gót có thể coi thường tám phần mười đàn ông trong công ty. Hơn nữa cô đã quen ngủ lúc hai giờ sáng, bây giờ đi ngủ là “quá sớm”.

Nhưng cuối cùng vẫn không cãi lại được mẹ Lâm, bị mẹ Lâm nhanh tay nhanh chân dọn hết bài kiểm tra và sách trên bàn. “Đi đánh răng ngủ đi!” Mẹ Lâm sa sầm mặt nói: “Con mà còn thế này nữa là mẹ giận đấy! Trước đây con toàn mười giờ đã ngủ rồi!”

Lâm Mỹ phân bua: “Thì lúc đó mười giờ con ngủ chứ có học đâu ạ, bây giờ con đang học mà.”

“Vậy sau này đừng học nữa!” Mẹ Lâm nói.

Mẹ ơi, mẹ giận đến hồ đồ rồi...

Buổi sáng, có lẽ mẹ Lâm cảm thấy tối qua mình hơi quá đáng, làm con gái mất hứng nên đã cố ý dỗ dành cô trên bàn ăn sáng: “Không phải là mẹ không cho con học, chỉ là muốn con chú ý sức khỏe thôi. Sức khỏe là vốn quý nhất, nếu con vì học mà làm hỏng sức khỏe, mẹ sẽ đau lòng lắm. Ngoan nào, chúng ta không cần học quá nhiều, học tàm tạm là được rồi. Sức khỏe quan trọng hơn.”

Sau đó bà ấy quy định mỗi ngày cô phải đi ngủ trước mười một giờ.

Lâm Mỹ không ngờ mình cố gắng phấn đấu một lần lại gặp phải trở ngại thế này, thật quá bất ngờ.

Mẹ Lâm rất nghiêm túc, vào ngày Chủ nhật khi Lâm Mỹ định tiếp tục chiến đấu với bài kiểm tra Toán, bà ấy đã lấy ra một tấm vé xem phim để dụ cô đi.

“Dì Lưu bên hậu cần cho mẹ đấy, phim “Trường học Uy Long” của Châu Tinh Trì, con có xem không?”