Chương 21

Đúng là không uổng công nhà trường mời cô ấy về. Nghe nói để mời được cô Từ, trường còn giải quyết vấn đề công việc cho chồng và vấn đề học bạ cho con trai cô ấy, đương nhiên không thể thiếu một căn nhà. Khu tập thể nhà máy dệt đã trực tiếp cấp cho cô Từ một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, còn để cô ấy tự chọn tầng và kiểu nhà.

Trước đây Lâm Mỹ không nghĩ nhiều, bây giờ xem ra vị giám đốc út này thật sự đang dốc sức muốn nâng cao thành tích của trường cấp hai trực thuộc. Chính là bắt đầu từ khóa của bọn họ.

Bài kiểm tra Toán được phát ra, cô Từ quả thật không tính điểm, cô ấy chỉ dùng một đêm đã sửa xong hơn một trăm bài kiểm tra của hai lớp. Lâm Mỹ lại nghĩ vẩn vơ, nếu tính điểm chắc chắn sẽ tốn nhiều thời gian hơn, không tính điểm chỉ cần chấm đúng sai có thể tiết kiệm được không ít công sức, hơn nữa nếu đề giống nhau thì càng về sau sẽ chấm theo phản xạ, tốc độ sẽ nhanh hơn so với lúc đầu. Vì vậy, một buổi tối sửa hơn một trăm bài kiểm tra không phải là nhiệm vụ bất khả thi.

Nhưng tốc độ chấm bài của cô Từ vẫn khiến mọi người phải hít hà một hơi.

Vì thứ Năm kiểm tra nên sáng thứ Sáu lớp Toán đã bắt đầu giảng bài.

Cô Từ nói: “Như vậy ấn tượng của các em sẽ sâu sắc hơn.”

Đúng là sâu thật.

Mặc dù bài kiểm tra không tính điểm nhưng trên đề vẫn có thang điểm. Sau khi phát bài, mọi người không khỏi tính xem mình rốt cuộc được bao nhiêu điểm. Lâm Mỹ cũng không ngoại lệ, tuy những dấu gạch chéo đỏ trên bài rất bắt mắt nhưng những dấu tích đỏ cũng không ít.

Cô lặng lẽ tính ra bài này mình được 64 điểm.

64 điểm!

Cô chỉ dùng một tuần tự học mà đã thi được 64 điểm!

Cô tuyệt đối là thiên tài!

Trong lòng Lâm Mỹ vui sướиɠ như nở hoa, cả người nhẹ bẫng như muốn bay lên vậy.

Tư duy giảng bài của cô Từ rất rõ ràng, Lâm Mỹ theo sát mạch giảng của cô ấy, xem lại toàn bộ bài kiểm tra, phát hiện có vài chỗ cô Từ còn trực tiếp viết công thức tính toán cho cô, cô giáo này thật tốt bụng.

Trước khi tan học, cô Từ tốt bụng cho người ôm đến hai chồng bài kiểm tra lớn, phát ra và nói: “Cuối tuần các em làm một chút, thứ Hai chúng ta sẽ giảng.” Sau đó dùng vẻ mặt “các em được hời rồi nhé” nói: “Lần này không kiểm tra nữa, về nhà tự canh giờ theo thời gian thi chín mươi phút xem mình làm được bao nhiêu. Cố gắng đừng lật sách, như vậy các em cũng tự biết sức mình, biết trình độ của mình ở đâu.”

So với cô Từ, cô giáo tiếng Anh mới đến không dạy lớp bọn họ, cô ấy dạy lớp 9/1 và 9/2. Giáo viên tiếng Anh được phân cho lớp họ vẫn là cô giáo quen thuộc trước đây, vừa thấy cô Cao bước vào lớp, cả lớp cười ồ lên, tự giác vỗ tay chào đón cô ấy.

Cô Cao không nhịn được cười, đứng trên bục giảng ra hiệu cho họ im lặng rồi nói: “Cô cũng muốn dạy các em, lần này mọi người đều được như ý nguyện rồi. Được rồi, chúng ta bắt đầu vào học, lấy sách giáo khoa ra đi.”

Sự thảnh thơi đầu năm học nhanh chóng qua đi, khi bài tập ngày càng nhiều, mọi người đều quen với nhịp độ học tập này.

Trước khi tan học, Chu Hải cố sức nhét sách và bài kiểm tra vào cặp, cuối cùng nhấc lên cho Lâm Mỹ xem quai cặp: “Xem này, lại sắp đứt rồi. Mẹ tớ bảo cặp của tớ dùng hao quá.”

Lâm Mỹ ôm cặp đi xuống lầu cùng cô bạn, vừa hay thấy bố của Chu Khánh lái xe đến đón cô ấy.

So với Lâm Mỹ chỉ cần qua đường là về đến nhà, Chu Hải còn phải đi bốn bến xe buýt: “Ghen tị thật đấy, bố tớ chẳng bao giờ đến đón tớ, năm giờ chiều ông ấy đã tan làm rồi!”

Lâm Mỹ vỗ vai cô bạn: “Mau đi đợi xe đi.” Hai người chia tay ở ngã tư, Lâm Mỹ đi chờ đèn đỏ.

Về đến nhà, mẹ Lâm đã về, vừa thấy cô bước vào liền bưng ra một đĩa nóng hổi từ trong bếp: “Ăn thử xem, bánh chưng bà ngoại con gói đấy, chiều nay cậu con mang đến.” Nói rồi liền gắp bánh chưng đút cho cô.